NHẬT KÝ CỦA BỐ

Immediately :

00:00
Ngày ……, tháng….., năm……. Con gái yêu của bố! Bố xin lỗi vì vừa nãy đã lớn tiếng quát con khi con đang ngồi chơi đùa với em Bông. Không phải bố không cho hai chị em đùa với nhau nhưng vì ngày mai là đến hẹn của bác sĩ, bố con mình phải dậy sớm để lên đường đi viện. Bố sợ con mải chơi mai sẽ ngủ gà ngủ gật sau lưng, bố không an tâm. Nhìn con đang say giấc trên giường, đôi môi chúm chím hình trái tim, chân tay dang tứ phía mà bố không khỏi phì cười. Nhưng khi tắt điện đi, màn đêm chìm trong bóng tối, nằm vắt tay lên trán, nghĩ đến con, tương lai và cuộc đời của con mà sống mũi bố cay, không kìm được nước mắt. Bố thấy có lỗi với con nhiều lắm, con gái à. Bố mẹ sinh ra con mà chẳng cho con được sức khỏe như người bình thường. Để con tháng nào cũng phải đến viện, tháng nào cũng bị kim đâm, lúc thì tay, lúc thì chân, ngày nào cũng phải uống thuốc. Con biết không, ngày trước lúc con còn bé tí ấy, mỗi lần lấy ven là con khóc to lắm, khóc toáng lên cả khoa đều nghe thấy, bố mẹ sốt ruột lắm! Mẹ con thì vừa ẵm vừa dỗ dành con, bố đứng bên cạnh giữ tay con để các cô cắm kim. Nhìn mũi kim nhọn hoắt từ từ xiên qua lớp da mỏng manh của con mà bố không khỏi nao lòng. Bây giờ con cũng quen rồi, không khóc nữa, bố mẹ cũng đỡ lo. Bố biết, viên thuốc to màu trắng kia đắng lắm, vậy mà con còn bảo: "Bố ơi, thuốc này ngon lắm!" Chắc con thương bố, con nói thế cho bố vui phải không? Con gái của bố còn nhỏ mà hiểu chuyện quá nhỉ? Nhiều lúc thấy con đau, con ốm, con sốt hay nằm truyền ở viện bố mẹ xót xa lắm. Càng cảm thấy bất lực khi chẳng thể chịu đau được cùng con, giúp con vơi bớt đi được phần nào. Bố vô dụng quá phải không con? Bố ước giá như ngày xưa bố mẹ đi khám sức khỏe trước khi có con thì bây giờ con đã chẳng phải khổ như này. Con sẽ không phải đến viện hàng tháng, làm bạn với kim tiêm và bịch máu thường xuyên. Con cũng chẳng phải nghỉ học nhiều nhất lớp. Con sẽ có làn da hồng hào, đôi môi đỏ tươi như em Bông, cũng chẳng có vết sẹo ở bụng do cuộc phẫu thuật cắt lách lúc 5 tuổi mà bố vẫn gọi là "con rết". Bố nghĩ không biết mai này đây, con lớn lên, con đi học có theo được các bạn không, khi chương trình học ngày một khó lên? Bố càng lo khi con đến tuổi thành niên, con đối mặt với những lời bàn tán, xì xào của hàng xóm, bạn bè với vẻ ngoài xanh xao, con có mặc cảm không, tự ti không? Và khi trưởng thành, con ra xã hội, đi làm liệu người ta có chấp nhận một nhân viên tháng nào cũng nghỉ dăm sáu ngày, có khi 1 tuần vào làm việc hay không? Nếu không làm được công việc nhẹ nhàng, làm lao động, con yếu, bố càng lo! Càng nghĩ, bố càng thương con! Con à, giá như trước khi sinh con ra, có ai đó nói với bố về căn bệnh oái ăm này thì bố sẽ đưa mẹ con xét nghiệm máu và nghe bác sĩ tư vấn trước khi có con. Chẳng ai có thể ngờ được, người to cao, khỏe mạnh như bố và hồng hào như mẹ con lại mang gen bệnh trong người để rồi sinh ra con mang bệnh như này. Bố chẳng thể chịu đau thay con, cũng chẳng thể ốm hộ con hay chịu cơn sốt cho con nhưng bố sẽ làm tất cả vì con. Bố sẽ luôn đồng hành cùng con, đưa con đi viện và lo cho con một cuộc sống đầy đủ nhất con nhé! Con gái à, gia đình mình cùng cố lên con nhé!
  • thalassemia
  • tan máu bẩm sinh
  • xét nghiệm trước hôn nhân
  • sàng lọc trước sinh

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận