Công việc nào cũng là cao quý.

Immediately :

00:00
Hỡi các bạn trẻ, bạn có tự hào khi kể về công việc của bố mẹ không hay bạn sẽ tìm cách dấu diếm nó? Ở cái độ tuổi 16-17 thậm chí là 24-25 đây là lúc chúng ta thật sự được gọi là trưởng thành cái tôi cũng cao hơn. Không ít bạn trẻ ở tầm tuổi này khi ra ngoài được hỏi về gia cảnh, công việc của bố mẹ lại ngại ngùng không nói hoặc nói sai sự thật. Chắc có lẽ là do ngại, cũng có thể là tự ti nên không suy nghĩ trước lời nói hành động của mình. Và khi tôi nhắc về vấn đề này, thì tôi cũng đã từng giống như các bạn, tôi không có tư cách để lên mặt dạy đời các bạn, cũng không phải là khuyên răn, mà đơn giản là chia sẻ để cho các bạn hiểu và sớm thức tỉnh với những hành động gây tổn thương bố mẹ. Trước khi mới bước chân vào cấp ba khi được các bạn hỏi bố mẹ của cậu làm nghề gì tôi đã từng ấp úm không giám nói thật về công việc mà mẹ tôi làm. Không phải do tôi thấy xấu hổ vì cái nghề của mẹ mà tôi sợ nói ra sẽ bị các bạn xa lánh. Mẹ tôi làm nghề mua sắt vụn, dù mưa hay nắng mẹ vẫn miệt mài trên từng ngóc ngắch làng quê, trên con xe đạp cọt cẹt để thu mua phế liệu. Có những ngày hè nắng cháy da, cháy thịt mẹ vẫn đi làm không ngừng nghỉ phải đến tận một, hai giờ chiều mới về vẫn không quên mua kem, mua chè, mua nước mía về cho các con ăn để xua tan cái nóng oi ả. Ban sáng mẹ tôi đi mua sắt vụn, ban chiều tranh thủ đi làm việc đồng áng từ sáng tới tối mịt không nghỉ ngơi tay chân. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy mẹ than vãn gì với chúng tôi. Có những lúc mà mẹ ốm vẫn cố đi làm để lấy đồng ra đồng vào chi tiêu sinh hoạt phí ra đình, nhưng lại không muốn cho chị em tôi phải đi làm thêm phụ mẹ, mẹ không muốn chúng tôi phải khổ sớm. Tuy nghèo nhưng luôn mong các con được như người ta. Tôi từng bảo với mẹ rằng: “mẹ không thể làm ít lại một chút à! Mẹ cứ cố thế mãi ốm ai chăm? Bọn con lớn rồi thì để bọn con tự đi làm, sao mẹ cứ cấm nhỉ. Mẹ có biết là khi bọn lớp con hỏi mẹ mày làm nghề gì, công việc của mẹ mày lương có cao không con không giám trả lời rằng mẹ tao đi buôn sắt vụn không?” Sau những câu nói nặng lời không tôn trọng công việc của mẹ như thế tôi hối hận nhiều lắm. Cho dù tôi đã xin lỗi mẹ ngay sau đó nhưng tôi vẫn luôn day dứt đến tận bây giờ. Kể từ khi đó ai hỏi mẹ cháu hay mẹ em làm nghề gì tôi đều trả lời thật to mẹ cháu đi chợ mua sắt vụn bác ạ. Tôi nhận ra công việc cao quý nhất không phải là làm giám đốc hay chủ tịch gì cả mà nó chính là công việc giúp ta có tiền chăm lo cho gia đình. Tôi cũng đã bắt gặp rất nhiều bạn trẻ cũng như than niên không giám nhận phụ huynh của mình làm nông dân hay phụ hồ vì sợ không lấy được vợ cũng như nói phét rằng bố mẹ mình làm này làm kia để lấy le với gái. Không biết rằng bố mẹ mới bạn biết liệu có buồn không nhỉ. Chắc họ sẽ đau lòng và thất vòng với bạn lắm. Vậy lên chúng ta đừng bao giờ xấu hổ khi kể về công việc mà bố mẹ mình làm, thôi cái sĩ diện ảo mà không dám thành thật khi nhắc tới công việc của bố mẹ, bởi mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, làm sao có thể so sánh được mà bạn cứ phải tự ti. Dù nghề của bố mẹ bạn có khiến bạn không hài lòng đến đâu nữa thì nó cũng đã nuôi sống chính bạn và gia đình bạn, giúp bố mẹ của bạn có đủ tiền chang trải cuộc sống và có tiền để có thể cho bạn đươc bằng bạn, bằng bè. Và dù nghề nghiệp của bố mẹ mình có khiến bạn không hài lòng đến đâu thì nó cũng đáng được tôn vinh. Không có công việc nào thấp kém cả, dù mẹ bạn làm nghề quét rác, hay bố bạn làm bảo vệ, làm lao công, làm nông dân, làm giúp việc… đi chăng nữa thì công việc nào cũng là cao quý, công việc nào cũng giúp ích cho xã hội. Không có các cô lao công quét đường xá, thu gom rác chúng ta lấy đâu ra những con đường sạch đẹp để đi, không có các chú các bác bảo vệ thì xe, đồ đạc của mình sớm bị mới tên chộm cướp nó ẵm đến nơi nào đó rồi cũng lên, không có những cô chú phụ hồ, thợ xây sao ta có nhà đẹp để ở, không có các bác nông dân làm lụng vất vả ngoài đồng lấy đâu ra ngô, khoai, cơm, cháo nuôi ta lớn. Chúng ta phải luôn không ngừng biết ơn những người lao động chân tay vì có họ mới có chúng ta sạch sẽ sáng sủa như hôm nay. Đừng nghĩ rằng đó là công việc của họ, họ có trách nhiệm phải làm mà thay vào đó ta phải luôn chân trọng, chào hỏi họ khi gặp ngoài đường vì những đóng góp thầm lặng mà họ đã đem lại. Mai sau khi chúng ta lập ra đình, sinh con hãy dạy con của chúng ta yêu thương tôn trọng và quý mến những con người làm công việc lao động chân tay, để chúng hiểu thế nào là giá trị của cuộc sống. Có như vậy thì các con, những mầm non tương lai của đất nước mới có thể trở thành những tinh anh vừa có tài, vừa có đức giúp đất nước ngày một phát triển và đi lên. Bạn ơi dù có làm công việc chân tay hay làm công việc đầu óc đi nữa thì đừng bao giờ để kẻ xấu dụ giỗ làm chuyện trái với đạo đức, trái với pháp luật nhé. Hãy luôn tự hào với công việc mình làm nó sẽ giúp bạn sớm thành công hơn đấy.
  • Truy Tìm PieperSTAR
  • PiepMe
  • Công Việc
  • PieperSTAR
  • PIEPJOBS

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận