Đau để trưởng thành

Immediately :

00:00
Mỗi lần nghe bài hát Trò đùa của tạo hóa của Bùi Anh Tuấn mình cảm giác như bài hát này viết cho mình. Bài hát đưa mình về một khoảng thời gian đen tối, một cuộc sống đầy hoang mang, chơi với của mình trước đây. Là người hướng nội lại là một cô bé vô cùng nhạy cảm, mình từng cảm thấy vô cùng cô đơn giữa cuộc đời này, cảm thấy trên đời này chẳng có ai hiểu mình. Thế nên mình đã thu mình lại vào trong vỏ ốc và tự xây dựng một thế giới riêng của mình. Mình sống tách biệt với thế giới, đã từng sống vô cùng ích kỉ, chỉ biết đến chính mình, luôn quăng mớ cảm xúc tiêu cực vào bất cứ cứ người nào mình gặp và nhìn đời bằng cặp mắt màu đen. Lúc ấy mọi mối quan hệ từ gia đình, công việc cho đến xã hội đều vô cùng rơi vào bế tắc. Cuộc sống mình là mớ hỗn độn, do chính mình tự tạo nên. Thậm chí có lúc mình từng nghĩ đến cái chết, để kết thúc cuộc đời mệt mỏi, đầy chán chường và vô nghĩa này. Lúc đó mình nhìn lên trời cao và tự hỏi: Trời ơi! Sao sống trên đời này lại mệt mỏi đến như vậy? Tại sao một đứa xấu xa như con lại sinh ra trên cõi đời này làm gì? Tại sao không ai hiểu con hết vậy? Con phải làm gì, phải đi đâu mới được hạnh phúc? Mình vẫn cứ không ngừng đặt câu hỏi như vậy trong suốt nhiều năm liền, nhưng lúc đó mình chỉ đặt câu hỏi cho vui chứ dường như không muốn tìm câu trả lời mình, hay đúng hơn là luôn né tránh nhìn vào hiện thực, né tránh nhìn vào những nỗi đau đớn, khổ sở của mình. Nơi sâu thẳm trái tim của mình những vết thương, những nỗi đau tưởng chừng như bị lớp bụi của thời gian vùi lấp, một lần nữa xuất hiện, chúng mong muốn mình nhìn thấy, muốn mình dùng chính đôi tay cùng tình yêu thương của mình xoa dịu. Cho đến đến một ngày, mình cảm thấy những nỗi đau ấy không còn mưng mủ nữa và trái tim mình trở nên ấm áp và bình an hơn và một ngày đẹp chơi có một cơn gió nhẹ đến thổi bay đi tất cả những nỗi đau, trả lại cho mình một cô bé ấy một trái tim thuần khiết như thuở nào. Giá mà mình phải biết những nỗi đau ấy là nỗi đau để trưởng thành, cũng chỉ đơn thuần là tóc rụng, máu tự thay mới theo chu kỳ, cũng tự nhiên như hạt vươn lên khỏi đất khi nảy mầm, như hoa nở khi đủ lớn, có lẽ nó đã không đau đớn và khổ sở lâu đến như vậy. Nỗi đau chỉ đơn thuần là nỗi đau, nhưng qua lăng kính của cảm xúc, mình đã phóng đại chúng lên nhiều lần và rồi tự làm đau chính mình và làm đau cả những người mà mình yêu thương Ai cũng mang trong mình những nỗi đau, chỉ cần chúng ta nhìn chúng bằng đôi mắt yêu thương và rộng mở, xem chúng là là thử thách tự nhiên mà mỗi người cần phải trải qua để trưởng thành, chúng ta sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa. Ngày mình nhìn thẳng vào những nỗi đau khổ, nhìn thẳng vào những điểm yếu và thiếu sót của mình, để xoa dịu và sửa chữa những sai lầm, mình đã cơ hội sống cuộc đời rất khác, vui vẻ hơn, có ý nghĩa hơn và nhận ra rằng không có khó khăn, tất cả chỉ là thử thách mà mình cần phải tự mình vượt qua khi sống trên cuộc đời mà thôi. Giá mà mình biết đời thay đổi, khi chúng ta thay đổi, biết rằng khi trái tim ta bình yên, cuộc sống mỗi ngày sẽ chỉ có niềm vui và hạnh phúc, mình sẽ sống tốt hơn và không lãng phí nhiều thời gian đến như vậy, cũng như không đem rác mà quăng vào cuộc đời ai đó, không đem những cảm xúc tiêu cực, sự ích kỉ và cái tôi cá nhân áp đặt lên cuộc đời người khác. Nhưng mình sẽ không ngồi chỉ mãi thốt lên hai từ “giá như” trong hối tiếc, vì đời quá ngắn để ngủ dài trong quá khứ.
  • Piepstar
  • hối tiếc
  • PiepJOBS
  • PiepMe

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận