NGẠI NGÙNG CHÀO NHAU NGÀY HỘI NGỘ

Immediately :

00:00
Ba Vì 17/4/2022 Có quá nhiều suy tư khiến tôi phải trằn trọc không ngủ được. Mở điện thoại ra muốn gửi tin nhắn cho một ai đó nhưng rồi lại thôi. Tin nhắn cứ viết rồi lại xoá, viết rồi lại xoá một cách lặp đi lặp lại vô thức không biết bao nhiêu lần. Nỗi băn khoăn với ai nó cứ dấy lên trong đầu thôi khiến tôi không tài nào ngủ được nhưng lại không có can đảm để ngỏ lời, càng không có can đảm để gửi tin nhắn cho người ta. Có lẽ hội ngộ và chia ly chỉ tính bằng giây, khoảnh khắc chớm nở rồi lại tàn mà ta không thể níu kéo hay ép buộc. Nó khiến tôi suy nghĩ và tự đặt rất nhiều câu hỏi cho mình. Có lẽ hôm nay mình không đi dự đám cưới Mai thì chắc mình cũng không gặp lại ai đó nhỉ? Có phải là không gặp sẽ không tiếc nuối về một tình bạn đã từng rất đẹp không? Có lẽ mình đủ bao dung thì chắc đã không phải gượng gạo khi gặp lại người ta rồi đúng không? Có lẽ cả hai cùng từ bỏ người đàn ông đó thì chúng tôi chắc đã không đánh mất tình bạn này rồi nhỉ? Hàng loạt câu hỏi xuất hiện ra trong đầu tôi cứ lặp đi, lặp lại không hồi kết, nó khiến tôi phải tự nhìn lại, tự trách mình. Trách mình vì những bồng bột tuổi trẻ mà đánh mất đi một người bạn. Ai cũng từng có một người bạn cấp ba rất thân, nhưng rồi vì nguyên do nào đó mà nghỉ chơi với nhau cắt đứt mọi liên lạc. Tôi, chính tôi đang trong trường hợp như vậy. Hồi mới chân ướt chân giáo bước vào cánh cổng trường phổ thông trung học, có quá nhiều thứ lạ lẫm để tôi phải thích nghi: môi trường mới, lớp học mới, thầy cô mới, bạn bè mới, các phương pháp học tập mới. Tôi là một con bé khá rụt dè, nhút nhát không dám chủ động giao tiếp với ai, chỉ ngồi yên một góc bàn cho đến khi tiếng trống tan học vang lên, tôi mới chậm chạp cất sách, vở, bút, thước vào cặp đi về. Những ngày tiếp theo tôi vẫn cứ lặp lại việc làm như vậy, thỉnh thoảng nói vài ba câu với đứa bạn cùng bàn, phải mất hơn một tuần khi Vân Anh chủ động đến bắt chuyện, thì tôi mới bắt đầu cởi mở thích nghi và giao tiếp hoà đồng với các bạn cùng lớp.Rụt dè hướng nội là thế, ít chịu thích nghi với những cái mới mẻ, nhưng từ khi giao tiếp được với những người bạn mới tôi mới nhận ra “à cuộc sống này mới tươi đẹp làm sao!” Từ đó tôi và Vân Anh chơi rất thân với nhau, đi đâu cũng rủ nhau, thường xuyên đến nhà nhau chơi và kêu bố mẹ nhau bằng bố mẹ. Nhưng rồi một ngày, tình bạn giữa chúng tôi sứt mẻ chỉ vì Vân Anh lỡ thích người yêu tôi, hơn thế khi tôi phát hiện thì cũng là lúc người yêu cũ nói chia tay để đến bên Vân Anh. Tôi thì không tiếc gì điều đó đâu, điều tôi tiếc chỉ là một tình bạn đẹp vì điều đó mà phải chia ly. Từ đó, tôi và Vân Anh không còn chơi chung với nhau, cho đến tận hôm nay khi đi dự cưới cái mai, khi cả lớp sau bao năm xa cách mới hội ngộ tôi và nó mới gặp lại nhau. Cả 2 dù ngồi cùng mâm nhưng cũng chỉ biết nhìn nhau không ai nói lấy một lời cho đến khi…các bạn lớp tôi nhắc “ơ Tuyết với Vân Anh không phải chúng mày thân nhau lắm mà sao lại không nói năng câu gì?”. Tôi cười gượng gạo xua tan bầu không khí ngại ngùng, cả hai hỏi han qua loa rồi thôi. Tôi tự hỏi nếu ngày ấy không vì một người đàn ông tồi, liệu chúng tôi có còn thân thiết không? Hay là… sau khi ra trường mỗi đứa một nơi cũng như thế này. Nếu có lẽ ngày đó tôi đủ bao dung để chúc phúc cho Vân Anh và người đàn ông kia có lẽ giờ chúng mình vẫn còn là chị em. Nhưng không, tôi đã loại bỏ suy nghĩ đấy, bởi vì… người đó đã không chân thành với mình làm sao chân thành với bạn mình, trách là trách cuộc đời lắm éo le đẩy tôi vào bạn đến bước đường này. Một người bạn đã từng thân nhưng khi hội ngộ lại hơi nhói lòng. Nhắc đến những cuộc hội ngộ, người ta nghĩ ngay đến những cuộc gặp gỡ vui vẻ. Nhưng sao, tôi lại cảm thấy cuộc gặp gỡ này chất chứa lỗi buồn. Phải chăng chúng tôi đã chia xa ngay từ ngày hôm đó, không thể nào tái ngộ thêm lần nữa. Phải chăng cuộc hội ngộ lần này đánh dấu cho sự chia ly chính thức giữa hai người bạn từng thân. Phải chăng ta không thể làm gì khác để thay đổi số phận bi quan này. Cuộc vui nào cũng phải tàn, cuộc hội ngộ nào cũng đến hồi ly biệt. Dẫu biết là như vậy sao lòng tôi vẫn buồn. Vẫn tự hỏi sau hôm nay liệu ta còn nhớ đến nhau. Có phải tôi nên can đảm nói ra lòng mình biết đâu người bạn từng thân rồi sẽ thân trở lại, quay trở về cái hồi còn chưa chia ly, chưa biết đến hai từ yêu đương?
  • NGÀY HỘI NGỘ
  • Ngại ngùng chào nhau ngày hội ngộ
  • Hội Ngộ
  • Thị Tuyết
  • PieperSTAR
  • Truy Tìm PieperSTAR

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận