Bài học từ những chiến binh đầu trọc can đảm

Immediately :

00:00
Khi đối diện với bệnh tật hiểm nghèo, chúng ta thường có xu hướng buồn sầu và sợ hãi, thậm chí có người vì không thể chịu đựng nỗi những cơn đau hành hạ và không muốn làm liên đến người khác đã tìm đến cái chết để giải thoát cho bản thân. Tôi không đánh giá những người lựa chọn sự giải thoát là can đảm hay yếu đuối bởi vì mình không phải là họ, không hiểu được họ phải trải những gì nhưng tôi sẽ khen ngợi và nể phục những người dám can đảm đối diện với bệnh tật của bản thân, mặc dù không biết ngày nào sẽ ra đi. Trong những năm gần đây, bệnh ung thư đang là một trong những căn bệnh được phát hiệu nhiều nhất ở cả người lớn và trẻ em. Tỷ lệ trẻ em mắc ung thư ở Việt Nam hiện nay vẫn còn rất cao và như chúng ta cũng biết, bệnh ung thư là một trong những bệnh có sức tàn phá rất nhanh và nó khiến con người rất đau đớn. Đối với trẻ em, những cơn đau do hành hạ do bệnh ung thư còn nặng nề hơn người lớn rất nhiều lần, chưa kể có những trường hợp trẻ em bị ung thư khi tuổi còn quá nhỏ lại không biết cách nói ra cơn đau của mình, để đến khi phát hiện lại quá trễ để chữa trị và các em khi đó buộc phải chấp nhận những đợt hóa trị đau quá sức chịu đựng. Tuy đau đớn như thế nhưng nếu bạn có dịp đến với khoa bệnh nhi ung thư của các bệnh viện Nhi đồng bạn sẽ luôn bắt gặp được những nụ cười trên môi của những “chiến binh đầu trọc”. Tôi quả thật rất khâm phục sự can đảm của các em, mặc dù phải chịu đau đớn sau những đợt hóa trị hàng tháng và cả những cơn đau hành hạ hằng ngày, các em vẫn cười rất vui vẻ chào hỏi và nói chuyện cùng những phái đoàn đến thăm. Một đứa bé chỉ mới ba tuổi nhưng đã nhận kết quả chuẩn đoán ung thư máu và sau đó em phải nhập viện liên tục để lọc máu và theo dõi sức khỏe. Nhìn những sợi dây điện quấn quanh người bé, tôi chắc hẳn các bạn cũng sẽ rơi nước mắt như tôi, tôi không chỉ khóc vì thương em bị đau đớn mà tôi còn khóc vì em quá can đảm. Mỗi lần nhìn những nụ cười tươi trên môi của những chiến binh đầu trọc, tôi đều xúc động và tự nhủ với bản thân, “các em ấy nhỏ như vậy mà còn dám can đảm đối diện với bệnh tật thì tôi là một người lớn chắc chắn cũng phải can đảm đối diện với sức khỏe của bản thân”. Đời sống của con người, ai cũng phải một lần bước qua cái chết nhưng có người sẽ can đảm đối diện, có người thì không. Nhìn những chiến binh đầu trọc can đảm vượt qua cơn đau mỗi ngày để giành lại sự sống cho chính mình, tôi nghĩ rằng, chúng ta không nên sợ cái chết bởi vì đó là quy luật không thể tránh khỏi nên thay vì cứ ngồi tại chỗ mà nghĩ rằng mình sẽ chết thì hãy cố gắng sống mạnh khỏe từng ngày để đẩy cái chết xa mình một chút, đừng tự mình giết chết sức khỏe của mình. Tôi vốn có một sức khỏe không tốt từ nhỏ và đã phải trải qua hai lần phẫu thuật để giành lấy mạng sống nên tôi hiểu rõ nếu như chính bản thân tôi không can đảm chấp nhận bệnh tật và vui vẻ sống chung với nó thì tôi chỉ khiến cho sức khỏe của mình tệ đi mà thôi. Khi nghe tin mình phải đứng giữa làn ranh sống chết, chắc chắn ai cũng phải sợ nhưng nếu bạn cứ mãi sợ thì chắc chắn bạn sẽ chết, vì vậy hãy tin rằng bạn sẽ sống và can đảm đón nhận như những chiến đầu trọc, bạn sẽ tìm được cơ hội sống cho chính mình. Tôi khuyên các bạn, nhất là các bạn trẻ là hãy bảo vệ sức khỏe của mình một cách tốt nhất, đừng để mất đi rồi mới biết quý trọng, bệnh tật sẽ không trừ một ai nhưng nếu không thể tránh khỏi bệnh tật thì hãy can đảm đón nhận như những chiến binh đầu trọc và lạc quan sống mỗi ngày.
  • can đảm
  • PieperSTAR
  • jangjang

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận