Bạn cảm thấy thế nào

Immediately :

00:00
Mình đã chữa lành bản thân bằng cách "Trở nên chân thực hơn như thế nào?" Hello mọi người, lần đầu tiên mình đăng bài trên group. Hôm nay là thứ 5, nếu mọi người thấy bài viết này hãy tạm ngưng lại đọc thật chậm rãi hoặc lưu lại để đọc sau nhé. Chúc mọi người có một ngày vui vẻ. Hẳn là các bạn ở đây ít nhiều đều trải qua cảm giác lo sợ, hoang mang về chính mình. Sau đó thì bị thôi thúc một cách mãnh liệt rằng nên để xã hội chỉ cho mình sống như thế nào. Hay là để bản thân tự chúng ta quyết định. Và như thường lệ, bạn thức tỉnh bởi tiếng gọi ở bên trong. Bạn cảm thấy mình không thể sống trái lòng mình được nữa. Bạn muốn sống hết với khả năng bên trong mình. Bản thân tôi cũng đã có khoảng thời gian trải qua quá trình tương tự. Tôi không biết được điều gì đang chờ đợi mình phía trước. Mà chỉ có hàng ngàn câu hỏi vì sao về bản thân mình cũng với hàng trăm khúc mắc cần gỡ bỏ khi đó. Tôi gọi quá trình này là “Trở nên chân thực” hơn. Chính là hành trình mỗi chúng ta tự đi tìm chính mình, thấu hiểu bản thân tại mỗi thời điểm, hiểu rõ điều mình mong muốn. Và sống hết mình với khả năng tiềm tàng vốn có. “Vì chúng ta đã có một đời ở đây. Sao không sống rực rỡ?” Thì ra khi được sống là chính mình, sống với khả năng đặc biệt và khao khát bên trong. Con người có thể trở nên phi thường một cách kỳ diệu. Mọi thứ nơi họ đều tỏa sáng, một cách tự nhiên. Thứ năng lượng mà chúng ta chỉ có thể cảm nhận. Sức hút không đến từ vẻ bề ngoài nhất thời, thứ làm người ta nhớ tới chính là cảm giác. Tôi đã từng gặp những người mà chỉ cần ở bên họ, tôi đã thấy thoải mái, an yên. Họ truyền cho tôi cảm hứng, niềm đam mê. Ở họ là sự cởi mở, rộng lượng và chân thành. Họ có cách giao tiếp vô cùng thoải mái và tự tin. Quan tâm và tôn trọng mọi người xung quanh. Chưa bao giờ họ cố khoe khoang hay trở thành tâm điểm. Vì họ hiểu được giá trị của chính mình và dùng tình yêu để đối đãi với mọi người. Vậy sự chân thực là gì? Chân thực là một lối sống, một cách yêu bản thân, một cách sống đúng đắn và phù hợp. Chân thực chính là tìm ra mối liên kết giữa mình và mình. Tìm ra được bản thân là ai, khả năng tiềm tàng của mình là gì. Tại sao tôi chọn cách trở nên chân thực với chính mình hơn? Tôi đã từng rất tự ti, hay đổ lỗi cho chính mình và cho rằng mọi suy nghĩ của mình đều ngớ ngẩn. Tôi còn dễ khóc và luôn biết cách khiến cho bầu không khí trở nên gượng gạo và căng thẳng. Gặp vấn đề với việc phản ứng và nhìn nhận mọi chuyện. Tôi thường ước ao mình có thể vui vẻ thoải mái trong đám đông như bao người. Tôi ước mình có thể cười nói khi tim tôi đang nhộn nhịp. Cũng đã rất nhiều lần mong muốn ai đó hỏi mình đang có chuyện gì. Nhưng ai biết được tôi có vấn đề khi khuôn mặt tôi lúc nào cũng một biểu cảm chứ. Tôi cứ như thế một thời gian cho đến lúc tôi tự chán ghét chính mình. Ghét việc bản thân không muốn ở một bữa tiệc nào đó. Ghét cả việc rõ ràng mình đang không ổn nhưng lại sợ rằng để ai biết được mình đang buồn thì thật xấu hổ và phiền phức. Ghét cả việc phải giấu nỗi tự ái và tủi thân qua khuôn mặt có vẻ chẳng – có – chuyện – gì đó. Không thể đủ dũng cảm nhận một lỗi lầm nào đó dù là nhỏ nhất Tôi luôn làm quá mọi cảm xúc mà bản thân mình có. Rõ ràng việc đấy chẳng nghiêm trọng như vậy, nhưng cách tôi phản ứng lại khiến cho mọi chuyện trở nên rắc rối. Tôi có thể cảm thấy dằn vặt và tự trách rất nhiều. Khi đó, tôi là người rất dễ xúc động. Bạn nghĩ xem, nếu người kia thấy tôi thảm hại như vậy, họ sẽ cảm thấy khó xử thế nào. Rõ ràng ý tôi nói không có ý đó nhưng tại sao họ lại hiểu như vậy. Tôi cũng không biết cách từ chối những cuộc đi chơi mà mình không thoải mái. Thường xuyên có cảm giác dằn vặt và có lỗi. Dù lúc đó tôi đã cân nhắc rất nhiều để đưa ra quyết định. Một người đối xử với tôi không tốt, tôi dễ dàng nhún nhường cho qua hoặc rất sợ làm họ phật lòng. Sợ bị đánh giá và nhìn thấu Tôi đã từng lo sợ thể hiện bản thân ra bên ngoài. Vì lo lắng bị đánh giá và cười nhạo. Tôi khoác lên mình vẻ ngoài lãnh đạm. Nhưng tôi hiểu rõ bản thân mình rất mâu thuẫn. Tôi biết bề ngoài đó không phải mình. Khi tôi không biết nên cảm ơn hay nên cười khi được khen ngợi. Cả không biết phải ứng xử ra sao khi có một người bạn đến kết bạn với mình. Và không biết cách nói ra tôi thích ăn bánh vị gì, chỉ cố trả lời thật nhanh “gì cũng được” hoặc là chần chừ rất lâu. Tôi cũng đã từng ước ao mình có thể thoải mái kết bạn nhưng không đủ dũng cảm tiến tới. Cũng không đủ bản lĩnh để bảo vệ bản thân trước những lời đùa không vui của đám bạn. Tôi đã từng như vậy. Sau những biến cố, người ta sẽ thay đổi nhiều nhất. Tôi gọi đây là giai đoạn “Ủ kén” “Giai đoạn Ủ kén” được hiểu như con sâu bướm treo ngược mình trên cành cây, bao phủ và cô lập bản thân bằng các lớp tơ mỏng dệt quanh người, bất động trong suốt quãng thời gian trải qua một loạt thay đổi trong kén. Cũng như vậy, tôi nhận ra mình cần phải thay đổi. Tôi tìm kiếm một kết nối sâu sắc hơn từ bên trong – một liên kết với chính mình. Khi một con sâu bướm quyết định chuyển mình, chúng bất động trong cái Kén. Khoảng thời gian này, tôi từ chối các cuộc chơi, từ chối gặp mặt mỗi khi có một lời mời. Tôi chọn cách tách biệt mình ra khỏi hoạt động xã hội: vui chơi, bạn bè,… để tìm sự kết nối với chính mình. Nhận ra có nhiều thách thức khác. Tôi nhận ra việc này khiến bản thân dần tách biệt với mọi người, xa rời các hoạt động xã hội. Tôi đã rất sợ con đường mình đi là sai. Sợ rằng chẳng may mình mất phương hướng. Và quan trọng nhất, lỡ mình đánh mất các mối quan hệ xung quanh. Nhưng rất may, điều tôi nghĩ không xảy ra. Vì thật sự ai cần ở bên bạn, cuối cùng họ vẫn ở đó thôi. Xây dựng mối quan hệ sâu sắc với bản thân. Và trở nên chân thực hơn. Tôi chấp nhận mọi cảm xúc mình có. Nhìn nó bằng sự bao dung nhất. Không phán xét hay chối từ. Tôi viết rất nhiều, học cách viết ra cảm xúc là bước ngoặt rất lớn trong quá trình này. Mọi cảm xúc trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ. Cả biết ơn lẫn vỡ ra. Biết bao sự nhận ra, cả những bài học. Thời khắc này tôi chưa bao giờ quên. Bạn không thể thay đổi kết quả của những chuyện đã qua. Nhưng bạn có thể thay đổi cảm nhận, cách nghĩ về chuyện đấy. Khi đó, tôi hiểu được những mặc cảm, tự ti của mình là do đâu. Tôi ngẫm nghĩ lại từng kí ức của mình, thay đổi cảm nhận của bản thân về chuyện đó. Thời gian này tôi đã đổ lỗi cho hoàn cảnh và mọi người xung quanh mình. Nhưng càng kết nối với chính mình, tôi nhận ra những vấn đề nằm sâu bên trong. Nó tồn tại từ khi tôi còn nhỏ. Là một cách niềm tin tồn tại từ thế hệ này sang thế hệ khác. Những tổn thương thời thơ ấu. Hiểu được điều này, tôi không còn đổ lỗi hay oán trách mọi thứ nữa. Tôi nhận ra nhiều niềm tin giới hạn trong quá trình “Ủ kén” này. Và học cách gỡ bỏ, tạo niềm tin mới phù hợp hơn. Dựng lại những cảm xúc phù hợp với những chuyện đã xảy ra. Quan trọng nhất, tôi hiểu rằng: “Mọi thứ đến là vì mình” – Nghĩa là có những việc đến là vì nó phải đến. Có những người rời đi đều là vì đến lúc họ phải đi,… Mọi sự xảy ra đều là để bản thân tự học hỏi và hoàn thiện“ Bạn đã cảm thấy thế nào? Nếu như mỗi ngày, bạn thấy mình dần vô cảm với mọi thứ xung quanh. Không biết mình cảm thấy thế nào nữa. Vui buồn trở nên là điều gì đó xa vời. Và cứ vậy, bạn tự hỏi tại sao mình đã đạt được những gì bản thân mong muốn. Nhưng lại không cảm vui vẻ gì. Vì bạn đã khước từ nhìn và công nhận những cảm xúc từ bên trong. Hoặc chỉ trích và chối bỏ nó. Vì trong quá khứ bạn được cài đặt đó là những thứ đáng xấu hổ và sai trái. Tại sao vậy? Bạn đang mất kết nối với chính mình đấy. Chân thực không chỉ nói đến cảm xúc. Và chân thực không có nghĩa bạn thể hiện toàn bộ bản thân trong một khoảnh khắc nào đó. Chúng ta đã biết, để tồn tại phải có những quy tắc sống và các kiến thức xã hội. Cho dù bạn là cá thể duy nhất thì bạn cũng cần phải sống hòa nhập vào cộng đồng. Vì vậy khái niệm chân thực không giống như “Nghĩ gì nói đấy”. Bạn công nhận cảm xúc của mình. Biết mình là ai. Nhưng không có nghĩa bạn phải nói và thể hiện toàn bộ bản thân cho người khác. “Đây có phải là chính bạn hay chưa?” Tôi đã được hỏi như vậy trong một cuộc nói chuyện. Tôi có chút suy nghĩ, vì điều này rất dễ gây ra hiểu nhầm. Vì nếu nói chưa, thì sẽ có người hiểu như vậy là giả tạo. Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời: “Không ai hoàn toàn thể hiện toàn bộ chính họ cho người khác thấy cả. Lúc này họ đối tốt thật sự với bạn, đó là họ. Sau này, họ đột nhiên lạnh nhạt với bạn. Đó cũng là họ. Huống hồ chúng ta luôn thay đổi theo thời gian. Không có gì đứng yên hay mãi như vậy. Chỉ có khoảnh khắc đó, đã hết lòng hay chưa, đã chân thành hay chưa mà thôi” Một người có thể thoải mái trước mặt bạn lúc này. Lúc khác họ có thể không còn cảm thấy thoải mái bên cạnh bạn nữa. Họ dần ít chia sẻ hoặc hạn chế mở lòng với bạn. Chúng ta đều đang thay đổi. Và luôn có cách ứng xử khác nhau trong hoàn cảnh khác nhau. Việc họ ứng xử thế nào còn phụ thuộc một phần đối phương là ai. Nếu bạn đang cân nhắc đến sự đáng tin. Hãy cảm nhận, dùng cảm nhận để biết người đối diện của mình. Một người chân thành, bạn sẽ rất thoải mái khi ngồi với họ. Bạn sẽ thấy họ quan tâm, rộng lượng, chia sẻ và lắng nghe. Quan trọng nhất không phải điều này sao? Còn việc bạn muốn biết họ thật sự là ai, vẫn cần thời gian để hiểu họ. Đó lại là một điều khác. Quá trình tìm ra chính mình thật ra là một quá trình chữa lành. Chân thực là một lối sống, là trở nên yêu bản thân đúng cách. Một người chị đã nói với tôi: “Nếu em không ổn với chính mình, mọi thứ xung quanh cũng không ổn được”. Nghĩa là nếu tâm tính bạn bất an, vui buồn bạn còn không rõ, bản thân cảm thấy gì bạn cũng không thấu. Thì mọi thứ xung quanh cũng không tốt hơn là mấy. Bạn sẽ không đủ an, cũng không có năng lượng để quyết định hay làm mọi chuyện một cách tốt nhất. Hãy tin rằng mọi việc đều có lý do. Nếu như bạn may mắn đã tìm ra chính mình. Và bạn nhìn thấy vấn đề ở người khác như việc họ không thành thật, hay bên ngoài của họ chỉ là lớp mặt nạ. Thì đó là vì họ còn có gì đấy vướng mắc bên trong. Chưa thể giãi bày, chưa thể bầy tỏ. Nếu họ có không thật lòng với bạn. Đừng cho là bạn không xứng đáng với mặt tốt của họ. Đó không phải là vấn đề của bạn. Mà hãy nghĩ họ đang gặp một vấn đề gì đó mà chưa giải quyết được. Không ai muốn sống trái lòng mình cả, cũng không ai muốn sống luôn dấu diếm. Chúng ta đều đang vướng mắc một điều gì đó ben trong không phải sao. Nên sự chân thực không chỉ là một trạng thái mà chúng ta hướng tới. Đó còn là kết quả của một quá trình nhìn nhận, yêu thương, thay đổi và phát triển. Vì vậy, nếu bạn gặp những người chưa đạt được điều này, cũng không cần trách mắng hay ghét bỏ. Họ có lẽ cũng đang loay hoay với nhiều thứ. Và bạn may mắn hơn, vì đã vượt qua những khúc mắc, để trở nên vui vẻ như bây giờ.

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận