BẠN THÂN – GẶP GỠ … VÀ CHIA LY

Immediately :

00:00
Đã bao giờ , bạn hỏi chính mình : “Bạn thân là gì” chưa ? Thực ra, tôi – bạn , hay bất cứ ai cũng khó có thể định nghĩa được điều đó. Thế nhưng, đối với tôi, bạn thân, chính là người mà có thể cùng ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong quãng đời học sinh, cũng như khi trưởng thành. Là người hiểu ta ở từng ánh mắt, cử chỉ. Là người cùng ta ước mong, cùng ta thực hiện, cùng ta mơ về một tương lai lý tưởng có nhà đẹp xe sang – và có nhau …, về những chuyến du lịch đẹp đẽ hay cũng có khi là suy nghĩ về anh chàng nào đó đẹp trai khóa trên. Người bạn thân cứ thế nắm tay cùng ta đi qua những tháng năm dài. Cứ bên nhau, cùng nhau biến những tháng ngày nhàm chán trở thành những tháng năm đầy ắp tiếng cười. Cũng có khi buồn, khi vui, nhưng vẫn luôn là người cùng nhau khóc, cùng nhau cười. Thật tốt biết mấy! Thời gian quen biết chẳng cần lâu, hoàn cảnh gặp gỡ cũng chẳng cần mĩ miều. Chỉ là một lời nhờ vả, một câu kẹo, chơi với nhau, thân nhau và hẹn ước cùng nhau độc thân cả đời. Bạn thân ta, trước mặt thì chửi nhau thôi rồi, chành chọe, thế nhưng trong lòng lại yêu thương nhau vô cùng. Bạn, chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim tôi, cũng như tôi chiếm một vị trí chẳng hề tầm thường trong trái tim bạn. Thực ra , ai rồi cũng có những người bạn thân cho riêng mình, bản thân tôi cũng vậy. Thế nhưng, tôi cũng chẳng hiểu vì sao, những người mà tôi cho là bạn thân, họ cứ đến rồi lại đi, họ cứ gieo cho tôi hi vọng, nhưng lại chính mình dập tắt nó … Nhiều lúc tôi suy nghĩ, có phải hay không, là do tôi tự ảo tưởng vị trí của mình trong họ ? Lần đầu tiên mà tôi cảm giác bản thân mình có một người bạn thân nhất trên đời đó là vào năm lớp 2. Bạn thấy buồn cười nhỉ, mới lớp 2 thì làm gì đứa nào đã biết suy nghĩ về vấn đề đó chứ ?! Vậy mà lại có thật đấy! Nhà nó cách nhà tôi không xa, quen nhau từ hồi còn học mẫu giáo. Hai đứa chỉ cả ngày cùng nhau chơi, cùng nhau nói, cùng nhau học. Ngày qua ngày, chúng tôi hiểu nhau nghĩ gì mà chẳng cần nói, chúng tôi thân nhau đến mức chẳng ai nghĩ có thể xen giữa tình bạn của chúng tôi. Bạn bè cứ vậy trở thành thân, chẳng cần hộp sữa làm quen, chẳng cần cái kẹo gặp mặt, cũng chẳng cần những lần đến khu vui chơi, nắm tay nhau, cùng nhau chơi những trò chơi chưa từng được thử … những tình cảm vẫn sâu đậm hơn lúc nào hết. Đơn giản thôi, những trò chơi tuổi nhỏ, chơi đồ hàng, rồi có lúc thì cùng nhau ngồi đọc truyện tranh, chơi ghép hình. Ấy vậy mà đến năm lớp 8, tình bạn 12 năm ấy chấm hết trong sự ngỡ ngàng của tôi, và ánh mắt thờ ơ chán nản của nó. Chuyện này bắt đầu khi chúng tôi được phân ra hai lớp khác nhau khi lên Trung học Cơ sở, thời gian đầu vẫn liên lạc với nhau như chúng tôi thường làm, cùng nhau đạp xe đi học, chờ nhau về, cho nhau từng viên kẹo, hay đơn giản là đạp xe thật nhanh về nhà trong trời mưa,... thủa hồn nhiêu của chúng tôi giành chọn cho nhau. Cứ ngỡ cuộc đời chúng tôi sẽ mãi như vậy, tiêu sạch tuổi thanh xuân cho nhau không uổng phí, ấy thế mà... Nó nghe lời người chị họ của nó, không chơi với tôi nữa. Nguyên nhân là do nhà tôi nghèo, còn nhà nó thì rất khá giả. Chị nó nói tôi chơi với nó chỉ vì nhà nó giàu có, tôi chơi với nó chỉ vì hám lợi, tôi năm 12 tuổi đó còn chẳng hiểu gì là hám lợi, chị nó liền chụp cho tôi cái mũ này. Vì nó luôn mang mọi thứ nó cho chia cho tôi, còn tôi chỉ thỉnh thoảng cho nó được viên kẹo, quyển vở, câu bút, thứ mà nó chẳng bao giờ thiếu. Chẳng biết từ khi nào, chị nó gieo dắt vào đầu nó biết bao điều, còn tôi thì vẫn ngu ngơ tưởng rằng tình bạn của chúng tôi là mãi mãi. Dần dần, nó xa lánh tôi, nó đi chơi với những người bạn cùng lớp nó, nó bỏ tôi ở sau. Tôi không hiểu, cứ cố bám theo nó, mờ mịt nhìn khoảng cách giữa hai chúng tôi ngày càng xa, nó ngày càng đi xa khỏi tôi, còn tôi nhìn theo nó, bất động. Rồi đến một ngày, tôi chịu không nổi nữa, tôi đi tìm nó, nói hết mọi tức giận trong lòng. Ngày hôm ấy trời cũng âm u như hôm nay, nó như vậy mà xối thằng chậu nước lên người tôi trước sự chứng kiến của bạn bè nó. Nó nói tôi bám dai, không biết xấu hổ, nó chán chơi với tôi rồi, nhà tôi nghèo chỉ muốn đeo bám nó thôi, nó nói là tôi không quan tâm nó, nó nói hết mọi thứ nó cất giấu trong lòng. Nó ghét bỏ tôi, còn tôi chết lặng. Hóa ra tình bạn của chúng tôi biến chất thành vậy rồi, vậy mà tôi chẳng hề hay biết, tôi cứ ngu ngơ nghĩ rằng chúng tôi không bao giờ bị chia cắt, nhưng tôi biết tôi ngây thơ rồi, tình bạn của chúng tôi không bị ai chia cắt cả, là tự chúng tôi đánh mất nhau. Tôi ngu ngốc tin rằng tình bạn của chúng tôi mãi đẹp như bạn đầu, chẳng hề hay biết người bạn của tôi vì sự vô tâm của tôi mà rời xa tôi. Tình bạn của chúng tôi chấm hết. Cứ như vậy, thời gian dần trôi qua, tôi thi đỗ cấp 3, hai chúng tôi lại vào cùng một lớp. Chỉ là chúng tôi chẳng còn là những đứa trẻ như ngày nào, chúng tôi ít nói chuyện với nhau, chẳng ai còn nhắc đến chuyện hồi đó. Chúng tôi đã đi quá xa nhau, tình bạn này không còn, chẳng có gì kéo chúng tôi lại cả. Năm đó tôi hối hận vì vụt mất người bạn này, tôi trách tôi vì không chia sẻ cùng nó, nhưng tôi cũng trách nó vì nghe người khác nghi ngờ tình bạn của chúng tôi. Hóa ra chẳng có gì là mãi mãi, tôi ngộ ra máu mủ ruột rà còn đâm sau lưng nhau được, đừng nói đến tình bạn thời trẻ con không có bất cứ thứ gì ràng buộc. Chúng tôi gặp nhau, thân nhau ấy là duyên phận, xa nhau là hết duyên mà thôi. Hiện tại tôi đã có một người bạn thân khác, một người bạn mà khi cả hai mâu thuẫn, chúng tôi sẽ cùng mở lời để thấu hiểu nhau. Cả hai đều đã trải qua tổn thương không mốn lặp lại trong quá khứ, nhưng lại nguyện ý chia sẻ cùng nhau. Tôi rất trân trọng tình bạn này, và tôi biết người bạn này của tôi cũng trân trọng tôi như vậy. Ai rồi cũng sẽ khác thôi, nhưng đừng dừng lại, tôi mong rằng bạn sẽ không phải trải qua những nỗi buồn như tôi, hãy trân trọng người bạn của mình và thật vui vẻ nhé. Cảm ơn bạn vì đã lắng nghe tôi !
  • ki ức học trò ki niệm tình bạn học trò
  • Tình bạn
  • PieperSTAR

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận