BẠN TỪNG THÂN

Immediately :

00:00
Có những lời mãi mãi cũng không thể nói ra, nhưng không vì vậy mà thôi thổn thức giữa đêm nồng mùa hạ... Nó hiển hiện giữa những đau đớn, tiếc thương một thời rực rỡ của chúng ta, chỉ là ta đã bỏ lỡ khoảng đời đẹp đẽ nhất ấy. Xin hãy cho tôi được gửi lời xin lỗi về một khoảng đời thơ đã đánh mất.... Ba từ “bạn từng thân” nó còn đau hơn cả “Người yêu cũ” nữa. Rõ ràng đã cùng nắm tay nhau đi qua bao khó khăn rồi cùng tâm sự với nhau. Từng khóc, từng cười, từng hứa sẽ làm phụ dâu cho nhau, từng xem nhau là tri kỉ, nhưng đến cuối cùng lại là hai chữ “đã từng”. Thân như vậy đấy, tại sao lại không còn chơi? Có trăm ngàn lí do để trở nên xa cách nhau. Hay đơn giản thấy không còn hợp nhau, không còn tiếng nói chung nữa. Cái tôi cao ngút ngàn, sự áp đặt, sự kiểm soát, không tôn trọng nhau. Những điều đó như ngọn lửa thiêu chết mối quan hệ này. Nhưng bây giờ ngẫm lại, bản thân mình thật trẻ con. Bạn bè xung quanh ta cũng là một mối duyên phận, hết duyên thì sẽ tự đi. Ở từng môi trường khác nhau, ta lại có những người bạn tự xưng thân khác nhau. Khi sợi dây kết nối tình bạn của ta dần trở nên xa xăm, lỏng lẽo, thì nó sẽ mờ dần dần đi và biến mất. Trên đời này, chả có gì là mãi mãi cả. Đừng áp đặt vào người khác những suy nghĩ của bạn. Bạn bè cũng như là duyên phận thôi, đừng áp đặt sâu sắc quá, sẽ làm bạn mệt mỏi mà thôi. Một năm trôi qua, tuổi sắp tăng thêm một, nhưng bạn bè lại giảm đi không chỉ một người. Phải chăng càng lớn lên, bạn bè lại chẳng còn được bao nhiêu? Có những tình bạn, đã bị thời gian và những nỗi phiền muộn của trưởng thành, làm nhạt phai đi mất. Thỉnh thoảng, chúng ta cũng muốn níu kéo lại mối quan hệ mỏng manh này, nhưng rồi khi gặp nhau, lại chỉ có những lời than thở, chẳng ai thiết tha nói về những hoài bão, hay tương lai. Cả hai, đều đã bị bào mòn bởi cuộc sống người lớn, đánh mất đi cái hồn nhiên của những ngày tươi trẻ. Chúng ta cứ vậy mà xa nhau. Những gì còn lại giữa cả hai có lẽ chỉ là “bạn bè” trên mạng xã hội và những nút like đều đặn, đôi lời hỏi thăm xã giao ngắn ngủi mà thôi. Sẽ có lúc bạn tự hỏi mình chỉ có vài người bạn thế thôi ư, tất cả những người bạn cũ đã đi đâu mất rồi? Họ vẫn ở đó thôi, chỉ là hai người đã dần trở thành những người từng thân. Đương nhiên sẽ vẫn còn những người đi cùng ta qua năm tháng. Dù cuộc sống đổi thay thế nào, ở bên họ, cảm giác vẫn luôn như thế, thoải mái và dễ chịu. Chúng ta không thể dừng lại thời gian, đương nhiên cũng không thể quay về những ngày đẹp đẽ trong hoài niệm, chúng ta chỉ có thể bước tiếp mà thôi. Thay vì tiếc nuối, hãy cảm thấy biết ơn và may mắn, vì giữa hàng tỷ người, ta đã từng gặp gỡ và làm bạn. Tuy không thể đi cùng nhau cả đường đời, nhưng chẳng phải cùng nhau trong một đoạn đời cũng là đáng quý lắm rồi sao? Trưởng thành bao gồm nhiều thứ, trong đó có cả việc chấp nhận. Chấp nhận rằng có những người đến với cuộc đời mình để ở lại thật lâu và có những người chỉ bước ngang qua mà thôi. Và bạn cũng sẽ nhận ra một điều rằng, chất lượng hơn số lượng. Chẳng quan trọng là bao nhiêu người, chỉ quan trọng là cảm xúc, tình cảm đôi bên dành cho nhau có thực sự chân thành hay không mà thôi.
  • PieperSTAR
  • Tình bạn

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận