Bức thư của một bạn nữ và 1900 96 96 80

Immediately :

00:00
Hi, Em cũng đã từng có một gia đình hạnh phúc như bao bạn bè cùng chang lứa khác. Nhưng rồi biến cố xảy ra khi em lên lớp 7 thì cũng là lúc mà bố và mẹ em chính thức ly hôn sau 3 năm sống ly thân. Em lựa chọn ở cùng với mẹ vì em biết bố cũng đã có hạnh phúc mới và dì cũng không thích em. Sống với mẹ được 2 năm sau thì mẹ em cũng đã quyết định đi thêm bước nữa với 1 người đàn ông cũng giống như mẹ và đã có 1 người con trai hơn em 3t. Hai anh em sống chung 1 nhà nên nhiều khi ông ý cũng hay có biểu hiện lợi dụng xàm sỡ em như sờ tay sờ chân. Nhưng do lúc đó còn nhỏ nên em không biết chuyện gì, cứ nghĩ đó chỉ là cử chỉ thân thiết của anh em bình thường. Mãi cho đến khi em lên lớp 12 em lúc đó cũng đã biết những biểu hiện đó không phải chỉ đơn thuần là anh em thân thiết nữa rồi. Khi đầu thì chỉ lợi dụng chạm vào mông vào ngực, nhưng càng về sau thì mọi chuyện càng đi xa ông ta bắt đầu trắng trợn hơn là tự ý vào phòng em, bóp ngực, bóp mông em khi em đang ngủ. Em cũng đã rất nhiều lần tỏ thái độ gay gắt, nhưng ông ta đáp lại cũng chỉ là những mũ cười hềnh hệch như lập được chiến công. Em thật sự rất sợ, thật sự ghê tởm con người đấy, mỗi giấc ngủ đối với em nó rất khó khăn, em sợ em ngủ rồi thì ông ta sẽ vào trong phòng và giở trò với em. Nhưng em không thể làm to chuyện này ra được vì dượng và mẹ đều rất thương em, nếu lộ ra thì danh dự của 2 người cũng sẽ bị mất hết vì có đứa con loạn luân như vậy. Thời gian nghỉ dịch ở nhà thì em cũng đã dùng mọi cách để tránh né ông ta, nhưng ông ta càng ngày càng sấn tới, em chỉ có thể cảm thấy an toàn khi mà có dì và dượng ở nhà, em sợ lắm, em thật sự rất sợ. Lúc đó em chỉ có 1 điều ước duy nhất đó là càng sớm kết thúc lớp 12, càng sớm đi ra khỏi cái nhà này, càng cách xa con người kia càng tốt. Thời gian mỗi ngày trôi qua đối với em nó giống như một địa ngục vậy. Em thật sự sợ lắm, khi em viết ra những dòng này cũng là lúc hắn ta em đang trốn trong tủ quần áo vì giờ chỉ còn một mình em ở nhà với hắn. Em không biết phải làm sao để có thể chịu đựng qua cái thời gian này nữa, em thật sự rất sợ ------ Trên là bức thư của một bạn nữ mình đọc được trên mạng. Khi trẻ không nhận được sự quan tâm và yêu thương cũng là lúc trẻ bắt đầu bị tổn thương. Nhắn gửi đến các bậc phụ huynh: Là cha mẹ hãy có trách nhiệm với con cái của mình. Và gửi đến các bạn có cùng hoàn cảnh, xã hội có rất nhiều người, tổ chức sẽ giúp đỡ được bạn, hãy chiến thắng nỗi sợ hãi của bản thân mình, tin tôi đi bạn sẽ làm được. Hãy gọi 1900969680 nếu bạn hoặc bất kỳ ai bạn biết cần tư vấn, hỗ trợ các vấn đề liên quan đến bạo lực và xâm hại đối với phụ nữ. Nhớ nhé 1900969680.
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • UNDP
  • Vietnam

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận