CÂU CHUYỆN CỦA TÔI: TÁCH TRÀ ẤM - ẤM CẢ LÒNG NGƯỜI!

Immediately :

00:00
Chào tất cả các bạn cộng đồng PiepMe. Sau thời gian dài vắng bóng vì công việc, hôm nay mình quay lại chương trình PiepAudio với bài viết về chủ đề "Trà và câu chuyện của tôi". Đầu tiên, mình xin giới thiệu một chút về bản thân, mình là cái đứa rất thích du lịch theo kiểu phượt, leo núi và cắm trại qua đêm. Team leo núi của mình cũng chỉ có 5 thành viên - không phân biệt giới tính, tuổi tác hay nghề nghiệp, bọn mình thân thiết, gắn bó với nhau nhờ vào điểm chung sở thích là leo núi. Nói thêm một chút, mình thường là cái đứa hay lên plan và chọn địa điểm leo núi, cắm trại cho cả bọn (cũng có thể gọi là cái đứa nhiều năng lượng và hay phát động phong trào nhất Team. Hihi). Năm đó, mình còn nhớ là ngày cuối cùng của năm, mình được giao phó cho nhiệm vụ chọn địa điểm để team đón giao thừa, chào đón năm mới. Mình đã lên plan cho cả Team sẽ leo núi, cắm trại và ngắm cảnh ban đêm tại núi Chứa Chan. Chuyến đi này khác với những chuyến leo núi trước vì bọn mình có rất ít thời gian để chuẩn bị tinh thần cũng như tư trang leo núi, vì thời gian gấp rút nên plan cho hành trình chuyến đi mình cũng chưa kịp hoàn tất xong nhưng bọn mình vẫn sẽ khởi hành theo đúng thời gian đã dự định. Chiều hôm đó, sau khi tan làm bọn mình hẹn nhau tại nhà một bạn trong Team và bắt đầu xuất phát lúc gần 6h tối. Đến nơi, gửi xe và bọn mình bắt đầu hành trình leo núi, tuy đã nhiều núi nhưng bọn mình thường leo vào ban ngày chứ chưa leo ban đêm. Leo được tầm 2h đồng hồ thì trời cũng đã sẫm tối, bọn mình phải dùng đèn pin cá nhân mang theo để sử dụng. Lúc này, cả Team cũng đã thấm mệt vì đói và cũng vì đường rất khó đi nên cả Team quyết định sẽ chọn vị trí phù hợp để cắm trại, nghỉ lại qua đêm ăn uống, nghỉ ngơi để sáng hôm sau leo tiếp lên đỉnh. Vẫn chưa tìm được vị trí cắm trại nên Team chỉ có thể nghỉ tạm một lát rồi phải tiếp tục hành trình của mình. Đi thêm quãng đường dài nữa nhưng bọn mình vẫn chưa tìm được chỗ bằng phẳng để cắm trại, lúc này thì cả bọn vừa mệt vừa cảm thấy lo sợ cho hành trình phía trước và đặc biệt là không ai còn đủ sức để có thể đi tiếp... Lúc này trong đầu cả bọn chỉ ước có thể tìm được chỗ cắm trại để nghỉ qua đêm... Đi ráng thêm 1 đoạn nữa thì điều ước cũng trở thành hiện thực khi trước mắt cả đám đã xuất hiện một ánh sáng loe lói - ánh sáng của sự sống, sự cứu trợ. Cả đám nhanh chóng di chuyển về hướng nơi có ánh đèn, tiến đến gần hơn thì dưới ánh đèn là một căn chòi nhỏ. Bọn mình cất tiếng gọi để nhờ sự trợ giúp thì có một anh bộ đội từ bên trong lều đi ra, chắc là anh cũng đoán được bọn mình bị nhỡ đường, cần sự trợ giúp nên anh ra kêu cả Team mình vào chòi cho ấm vì ở trên cao nên nhiệt độ đã giảm xuống thấp, người bọn mình cũng lạnh cóng và run lên. Tiến vào bên trong lều thì không khí cũng ấm hơn hẳn. Lúc này trên tay anh cầm ra một bình trà ấm và rót cho bọn mình mỗi đứa một ly đầy. Mình là cái đứa trước giờ không thích uống trà vì mình không thích lắm cái vị đắng của trà. Nhưng lạ thay ly trà này khi uống vào, người mình ấm hẳn lên, mình không có một chút cảm giác đắng nào mà trước giờ mình hay mặc định trong đầu (trà là đắng và chát), ly trà này ngọt dịu đến lạ kỳ. Cảm nghĩ lúc này của mình là không biết loại trà này đặc biệt có vị ngọt, nước trà pha đủ nhiệt độ nên ấm hay đó chính là sự ấm áp đến ngọt ngào của tấm lòng anh bộ đội mà đến tận bây giờ ngồi nhớ lại mình vẫn không thể nào quên được cái hương vị ấm áp đó. Nó như in sâu trong tâm trí của mình mỗi khi nhớ về. Sau khi uống xong ly trà đó thì bọn mình có lấy khoai lang ra nướng ăn để tiếp tục uống trà, thêm vào đó là tiệc BBQ ngoài trời, bọn mình và anh bộ đội cùng ngồi với nhau trò chuyện đến tận gần sáng. Sáng sớm hôm sau thì Team có gửi lời cảm ơn và chào tạm biệt anh bộ đội để tiếp tục hành trình chinh phục đỉnh núi. Bên dưới là vài hình ảnh mình có chụp lại của chuyến đi:
  • Đây là hình ảnh mình chụp được khi đang leo núi và dừng chân nghỉ lại dọc đường đi.
  • Hình ảnh bọn mình dừng chân ăn nhẹ vì quá đói.
  • Đây là bữa tiệc BBQ của Team và anh bộ đội.
  • Này là mình trong hành trình leo núi.
  • Đây là hình ảnh bọn mình nướng khoai ăn và uống nước trà tâm sự đêm khuya cùng anh bộ đội.
  • Và kết thúc là tấm hình Team mình đã chạm đỉnh vào sáng hôm sau. hehe Chuyến đi này có lẽ điều để lại ấn tượng nhất với mình là tách trà ấm và tấm lòng ấm áp của anh bộ đội. Nó đã cho mình cảm nhận rằng cuộc sống này còn rất nhiều điều tốt đẹp. Xung quanh chúng ta còn rất nhiều người tốt, sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau trong những lúc hoạn nạn, khó khăn. Một thông điệp mình muốn gửi đến các bạn là chúng ta hãy suy nghĩ tích cực, sống vui vẻ và hết mình với hiện tại, sẵn sàng trao đi yêu thương, chắc chắn bạn sẽ nhận lại yêu thương - nhiều khi không phải là người bạn trao đi yêu thương mà là bất kỳ một người nào ở đâu đó xung quanh bạn. Cuộc sống này không đủ dài để bạn suy đi tính lại, hơn thua lẫn nhau mà hãy sống trọn vẹn với một trái tim yêu thương. ❤ {Kỷ niệm: 31.12.2017}
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • TRÀ TÊNH
  • PiepMARK
  • Tênh DECOR & TEA
  • trà

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận