CHẬM một tí...có khi lại HAY!

Immediately :

00:00
Trẻ mà, ai mà chẳng muốn nhanh nhanh. Mua bánh mì, đợi lâu, quạo! Mua ly nước, đợi lâu, quạo! Đi trên đường mà kẹt xe, mà chậm rãi, quạo! Không thích đi xe đạp, không thích đi xe 50, không thích đi xe đạp điện, thích đi xe phân phối lớn một tý. Cho nhanh! Trẻ như mình thì thường thích sống cuộc sống hối hả, nhộn nhịp, sôi động – “Càng đông càng vui. Càng nhanh càng tốt!”. Phải mà, nhiều năng lượng, nhiều đam mê, nhiều hoài bão nên nhanh là đúng và nhanh thì lại càng tốt. Thế nhưng, lắm lúc trong nhịp sống vội vã này, chậm một tý, có khi lại hay! Dắt con xe ra khỏi nhà, chậm để được thấy những vết bùn đất sau bánh xe để nhớ ngày hôm qua trời mưa, đường ướt nên bánh dơ hầy, để nhớ mang áo mưa. Chậm một tý để nhìn thấy chú hàng xóm mặt tươi cười rạng rỡ tưới cây, để mỉm cười gật đầu chào chú. Chậm để nhìn thấy khung cảnh hai bên đường, để thấy trong cây xăng, người ta đang chen nhau xếp hàng tới lượt, để thấy cô bán hàng rong đang đẩy chiếc xe rau mưu sinh và đằng sau đó là cả một gia đình. Chậm để nhìn thấy mấy đứa học sinh đang đua nhau chạy tới trường mà nhớ lại kỷ niệm cấp 1, cấp 2 xưa cũ. Tấp vào một xe bán xôi ven đường. Chậm để thấy được cái màu xôi gấc hôm nay sao mà tươi quá. Chậm để thấy đường và đậu hôm nay cô bỏ cho mình nhiều hơn. Chậm để nghe câu chuyện của cô và chú khi chú nhỡ đi giao hàng về trễ. Chậm để thấy thật đáng yêu! Chạy trên đường ra sân bay để đến trường( trường đại học mở Ngày hội Trải nghiệm hôm đó, và muốn đến trường áy, mình phải đi theo đường qua gần sân bay Gia Lâm), lướt qua hàng cây xanh của công viên, hít lấy một hơi dài bởi cái không khí trong lành buổi sáng. Nếu như những ngày bình thường, mình sẽ lướt thật nhanh qua đó mà chẳng để ý gì, nhưng hôm nay lại khác. Hôm nay có vẻ yêu đời! Nhìn hàng cây xanh đang lắc lư mà đầu thầm nghĩ: “Bọn mày đang vẫy tay chào tao chứ gì?” rồi tủm tỉm cười chào lại nó. Hơi điên, hơi khùng, hơi tự kỷ nhưng sao thấy đáng yêu quá, cuộc đời này nhẹ nhàng mà ý nghĩa quá. Bình thường lướt nhanh, chẳng để ý gì xung quanh, nay mới phát hiện mình bỏ qua nhiều điều quá. Mình bỏ qua hình ảnh của một cậu bé cấp một còn ngáy ngủ, mắt lim dim ôm chầm lấy ba trên đường đến trường. Mình bỏ qua hình ảnh của những cụ già bắt đầu ngày mới bằng việc bán vé số, chào mời khách. Mình bỏ qua hình ảnh của các cô chú công nhân đang cắt cỏ, tỉa cây bên đường. Bỏ qua luôn cả những tia nắng sớm ban mai ấm áp, dịu dàng. Bỏ qua nhịp đập ngày mới của thành phố mình đang sống. Bỏ qua sự bình yên, nhẹ nhàng giữa nơi nhộn nhịp, vội vã Có lẽ tâm hồn mình bay bổng quá, suy nghĩ giàu trí tưởng tượng quá nhưng mình thấy vui vì điều đó! Mình thấy vui vì mình biết chậm lại, biết rung cảm với những vẻ đẹp bình dị mà người ta hay lướt qua, biết cười với cây, vui với nắng, biết cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng cái nhìn ấm áp, gần gũi. Biết xung quanh mình, mọi thứ thật tươi đẹp, biết cho bản thân nguồn năng lượng tích cực! Nhanh thì tốt, nhưng đôi lúc, hãy thử chậm lại! Chậm lại để cảm nhận cuộc sống đang đón chào bạn, chậm để tâm hồn thêm nhẹ nhàng và tươi đẹp. Chậm để thấy mình đã quá vội vàng mà bỏ quên nhiều thứ - Những thứ mà ta vẫn nghĩ rằng nó đang tồn tại! Chậm một tý, yêu thương nhiều hơn, mỉm cười nhiều hơn! Bạn biết gì không? Bạn đẹp nhất khi bạn cười đấy! (Ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ, mình chụp ở Vin University, chứ hôm đó mình đi trải nghiệm ở British University Vietnam - BUV dưới Hưng Yên cơ)
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • CHẬM
  • PieperSTAR

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận