Chúng ta đều đang viết nên kỷ niệm của riêng mình.

Immediately :

00:00
Nói chuyện với người già có gì vui, vì họ cứ kể đi kể lại những câu chuyện mà từ ngày xưa, mấy chục năm trước. Trong khi, thời đại thay đổi thì người nghe cũng chỉ nghe cho qua câu chuyện mà thôi, không thật sự cảm nhận sâu sắc được điều gì. Đó là phần đông tôi nghe được khi một người trẻ nói chuyện với một người đã hơn bảy mươi, tám mươi tuổi. Tôi cũng đã từng như vậy vì nghe một câu chuyện lần đầu là thú vị, tò mò nhưng lần sau, lần sau nữa thì đã trở nên không còn hào hứng, chán nản. Nhưng tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao lại như vậy và có cách nào để cải thiện hay không vì phần lớn tình huống như vậy thường diễn ra trong gia đình nơi con cháu và ông bà trò chuyện cùng nhau. Mãi về sau này khi tôi bắt đầu tiếp xúc nhiều hơn với những người lớn tuổi, làm việc và lắng nghe họ nhiều hơn. Tôi mới hiểu ra một điều quan trọng mà về sau này trong các cuộc trò chuyện với người lớn tôi đều có thể tự nhiên và khiến họ thoải mái. Và điều này tôi cũng luôn áp dụng trong những cuộc trò chuyện để có thể lắng nghe được nhiều hơn. "Chúng ta sẽ thường xuyên kể về những điều mà chúng ta có." Tuổi trẻ chúng ta có quá khứ, hiện tại và tương lai nên có rất nhiều điều để kể. Quá khứ qua đi để nhìn nhận lại những điều đã bỏ lỡ, đạt được hay thầm cảm ơn. Nhưng cái gì đã qua chỉ là những kỷ niệm, hồi ức. Còn hiện tại chính là điều chúng ta cần vì chính thời điểm này quyết định 80 - 90% tương lai của bạn sau này ( trong trường hợp này chúng ta không đề cập đến sự vô thường của cuộc đời.) Tuổi trẻ, khát vọng và tương lai là những từ khóa đi kèm với nhau và cũng là con đường mỗi chúng ta đang đi. Còn những người hơn bảy mươi, tám mươi tuổi họ có gì? Họ có nhiều nhất là những kỷ niệm, hoài niệm về thời thanh xuân, những chiến tích và những khó khăn. Đó tất cả là những gì họ có thế nên đừng than trách rằng sao họ cứ kể mãi một câu chuyện bởi vì cuộc đời họ chỉ có thế và bạn cũng vậy thôi. Bước vào tuổi người ta vẫn bảo là "gần đất xa trời" chúng ta sống nhiều với những kỷ niệm, có nhiều thời gian hơn nên cũng suy ngẫm nhiều hơn về cuộc đời. Tôi từng nghe ông tôi kể về thời chiến tranh khó khăn, gian khổ ngày ông gỡ từng trái bom trên mảnh đất này để xây nhà, rồi những chiến tích trong quá khứ. Tôi nghe nhiều đến nỗi chỉ cần ông bắt đầu tôi đã biết câu chuyện là gì nhưng tôi vẫn nghe như chưa từng được nghe. Một bộ phim xem hoài sẽ chán, một bài hát nghe sẽ nhàm nhưng câu chuyện về cuộc đời mỗi người là những thước phim đổi bằng rất nhiều mồ hôi, nước mắt và cả đau thương để có được hạnh phúc. Đó là những kỷ niệm, những điều ông có và điều đó luôn giá trị. Chỉ cần lắng nghe thôi đó là món quà giá trị bạn gửi đến cho ông bà mình. Trong bất kỳ cuộc nói chuyện nào, người mà bạn gặp, họ kể cho bạn nghe về cuộc đời họ, những gì họ đang gặp phải và tất cả những kiến thức họ có thế nên đừng đòi hỏi họ phải tốt lên, thay đổi. Chấp nhận họ như chính con người họ là được mọi sự thay đổi đều bắt đầu từ chính bản thân mỗi người. Đừng phán xét họ đúng hay sai bởi vì cũng có những thời điểm bạn cũng như họ bơ vơ, lạc lõng giữa cuộc đời vì không định hướng. Tôi từng nói vui rằng "Tuổi trẻ còn sức khỏe thì làm đi, để về già còn có chuyện mà kể." Có việc gì mà bạn tin rằng đó là công việc mà cho dù bạn không có đồng nào trong túi, trắng tay mà bạn vẫn cứ muốn làm thì cứ làm đi, miễn điều đó bạn cảm thấy hạnh phúc, giúp ích cho người khác và mang lại giá trị cho cộng đồng và không gây hại cho ai là được. Trong toàn bộ ký ức chúng ta có chứa rất nhiều kỷ niệm và liên quan đến nhiều người. Nếu bạn tin vào nhân duyên bạn sẽ thấy được rằng mỗi người chúng ta gặp, mỗi việc chúng ta làm đều có liên quan đến nhau. Chính sự kỳ diệu đó làm nên nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Hãy để chúng ta là những kỷ niệm của nhau để khi nhớ lại "đã từng" mà mỉm cười. Khi nhìn lại suốt thời gian qua có lẽ bạn sẽ thấy có rất nhiều kỷ niệm vui buồn lẫn lộn nhưng có lẽ đó là điều đẹp nhất còn tồn tại với thời gian và cho dù bạn không còn nữa thì những kí ức về bạn vẫn còn mãi trong những người thương bạn. Cảm ơn tất cả những người bạn, người thầy đã từng là kỷ niệm, là kí ức để giúp chúng ta trưởng thành hơn ở hiện tại và mạnh mẽ hơn để đối diện với tương lại.Và câu cuối cùng tôi muốn chia sẻ đó là "Sống nay, chết mai. Yêu được cứ yêu, thương được cứ thương, chân thành là được."
  • Chúng ta đều để lại cho cuộc đời này nhiều lắm những kỷ niệm nằm trong ký ức của mỗi người chúng ta gặp. Và họ cũng là một phần ký ức của chúng ta, ngay cả một cái cây bạn nhìn thấy mỗi ngày, bảy năm qua đi cũng trở thành kỷ niệm.
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • Piep âm thanh
  • PieperSTAR
  • Kỷ niệm
  • Thanh Yên

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận