Chuyện ly cafe !! Ân Nguyễn

Immediately :

00:00
Mối tình đầu tựa như một ly nước lọc tinh khiết bỏ đường vào , vị ngọt thanh cao của nó làm mê hoặc lòng người , thế nhưng đến một lúc nào đó khi không còn thèm khát nữa , người ta đổ chúng đi vì chúng gây quá nhiều phiền phức và nhàm chán , đơn điệu . Vậy là ở một khía cạnh nào đó của mối tình đầu , không hẳn tình dang dở gọi là đẹp , là nhớ nhiều nhất trong đời người phải không ? Mối tình thứ hai giống như một cốc cafe sữa , vị ngọt vị đắng nhẹ nhàng hòa quyện vào nhau , nên mới có đau buồn có hạnh phúc , có hi vọng có tương lai , vì hiểu được nhau nhiều như vậy nên rất nhiều người đã nắm chặt tay nhau đi đến cuối con đường bến bờ hạnh phúc của đời người phải không ? Vậy còn mối tình cuối tình sao ?! có lẽ nó giống như một ly cafe phin, mà người ta không thêm đường , cũng chẳng có vị ngọt của sữa , mà là vị mặn của muối, và thời gian chờ đợi từng giọt cafe. Bản chất của muối đủ mặn để nói lên tất cả , nó làm cho cổ họng ta đắng ngắt , thêm vị mặn chát ở đầu lưỡi , lấy của ta khá nhiều thời gian, niềm vui và nước mắt , nhưng dù cho nó có đắng có mặn đến độ nào thì người ta cũng muốn nếm trải một lần trong đời phải không ? Bởi vì nó cho ta cái cảm giác thời gian như dừng lại ngay lúc từng giọt cafe rơi. Cafe ủ càng lâu thì càng đậm đà và khó cưỡng, cũng giống như tình cuối, bao nhiêu hương vị của cuộc đời đều thắm đẫm trong ấy, mặn đắng nơi đầu lưỡi, để rồi đọng lại dư vị ngọt ngào nơi cổ... --- Hắn hay ngồi ở quán cafe cũ, người ta vẫn thấy hắn ngồi đó, một mình bên tách cafe với chiếc tai phone, người ta cũng có nhìn, nhưng rồi ngày này ngày nọ trôi qua, vẫn một góc, vẫn trầm ngâm bên ly cafe của mình, cũng vẫn chỉ một mình. Nhiều lúc thắc mắc muốn hỏi hắn vì sao nhưng có lẽ kiểu người như hắn không muốn ai đến gần. Thôi thì khi nào cảm thấy vui hắn sẽ kể.. Bản ca buồn được lập đi lập lại nhạt thếch, rồi lâu lâu hắn ngước nhìn lên, cây hoa Bằng Lăng kia vẫn nở, chỉ là nó thay một nhánh hoa mới, nhánh của hôm qua, úa tàn rụng rơi đầy sân. Hồi trước thấy hắn hay chọn góc trên tầng hai, nhìn xuống đám hoa Bằng Lăng tím bên kia đường, tại cô bảo cô thích ngắm Bằng Lăng, cô lại ưa cái màu tím ảm đảm để rồi giờ này, cô đi. Để hắn lại một mình! Hắn đâu dám bước chân lên ngưỡng cầu thang nữa, hắn sợ bóng cô ngồi đó đợi hắn, ngoảnh lại cười. Hắn sợ mọi thứ tan tành làn khói bên tách cafe giống hắn, chỉ khác cô thích uống nóng, hắn lại không? Hắn sợ cô ngồi bên cạnh, thoáng thấy cô nhìn mà rồi cô đâu? Hắn ngẩn mặt nhìn lên trời, đặng sợ giọt nước mắt mình lại rơi. Người ta nhìn vào, thấy một đàn ông đang khóc vội, mà chẳng biết tại vì sao.. Hắn vẫn ngồi đó, đợi! Để rồi biến nỗi cô đơn thành Đợi ! Chỉ là chẳng có một lời hẹn, chỉ là hắn muốn Đợi !! Một người, chỉ là, không biết khi nào về! Có thể thời gian sẽ trả lời tất cả !! Hoặc có thể thời gian sẽ xoá đi tất cả!!
  • Không người nghe
  • Lá Thư Tâm Sự
  • PieperSTAR
  • Cafe vlog
  • PiepAudio
  • Ân Nguyễn
  • THỜI GIAN
  • piepme

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận