CÓ MỘT NỖI NHỚ MANG TÊN BÀ

Immediately :

00:00
Mùa xuân đã gần như khép lại an yên trước ngõ. Những cơn mưa xuân cuối mùa bất chợt ghé thăm, trong nỗi nhớ tháng Ba, có nỗi nhớ về một loài hoa xoan tím, biêng biếc cả một góc trời. Đến mùa mưa phùn tháng Ba, hoa xoan nở và rơi vắt vẻo lưng chừng trên mái tóc người con gái. Từng lớp xoan tím rụng vơi đầy, giăng mắc cả không gian, giăng mắc vào lòng tôi một nỗi nhớ ngọt ngào mà da diết về bà, về những tháng năm hạnh phúc bên bà. Và cơn gió nào đó thốc từng đợt bụi làm mù mịt cả con đường đã tràn đầy hoài niệm, đã xưa nỗi nhớ, đã sâu nỗi thương. Hạnh phúc của những ngày tháng có bà vẫn ở trong tim tôi nhưng nỗi đau của tôi cũng ngày một dài ra như hạnh phúc ấy.  Hình ảnh của bà hiện lên trong tâm trí tôi mang nét đơn sơ và giản dị nhưng vô cùng sắc nét, khó có thể phai mờ. Những ngày ấy giờ đây tôi vẫn nhớ. Tôi nhớ bà cùng tôi nói chuyện với nhau những đêm, là những câu chuyện không có mở đầu và cũng không biết đâu là kết thúc. Những câu chuyện đó cũng cứ đi theo giấc ngủ mỗi đêm như vậy; là những ngày tôi nằm dài ngoài ghế nghe bà đọc những bài học về Khổng Tử cho nghe, bà dạy cho tôi cách sống, dạy tôi cách làm người, đọc cho tôi những vần thơ mà ngày đó tôi không thể hiểu. Có thể nói bà là người thương tôi nhất. Lúc nào bà cũng dành phần cho tôi, có khi là cái bánh cái kẹo, có khi chỉ là một củ khoai lang nóng hổi, củ khoai bùi bùi ngọt lịm như chứa đựng tình bà trong đó. Tôi nhớ những ngày ngồi gọt cau với bà, lấy vỏ cau kết thành những chiếc thuyền thúng nhỏ nhỏ xinh xinh. Bên thềm nhà, tôi gối đầu lên đùi bà, mắt lim dim ngủ trong làn gió mát thổi từ ngoài vườn và nghe bà kể chuyện thời con gái. Những ngày ôn thi cuối cấp áp lực mệt nhoài chỉ mong nhanh chóng hoàn thành bài vở để lên giường nằm ngủ với bà. Nằm bên bà, ôm bà tôi thủ thỉ: "Bà ơi, cháu yêu bà lắm". Bà chỉ cười nhẹ nhàng rồi mắng yêu: " Cha bố cô, khéo nịnh, thôi ngủ đi mai còn đi học". Những phút giây như thế tôi chỉ mong thời gian ngừng lại để tôi mãi được ở bên bà. Và rồi.cái nghiệt ngã, khắc nghiệt của số phận tưởng chừng như không có thật lại đến, đó là ngày mà căn bệnh ung thư quái ác đã mang rời xa tôi mãi mãi. Lòng tôi như thắt lại, tôi không dám tin điều đó lại là sự thật. Bàng hoàng, hụt hẫng, hai hàng nước mắt cứ thế lăn dài trên má trong một nỗi đau vô hạn. Vậy là tôi sẽ chẳng còn được nghe bà kể chuyện, chẳng còn được nghe những câu mắng yêu từ bà nữa. Mất bà, nửa thế giới của tôi đã hoàn toàn sụp đổ. Những kí ức về bà giờ đây chỉ còn là hoài niệm đầy xúc cảm, khắc khoải khôn nguôi. Đêm nay tôi lại mơ thấy bà. Gió cứ cuốn…Mây cứ trôi…Nắng cứ trong veo nơi đáy mắt. Bà tôi về trong kí ức nhọc nhằn. Tôi đứng đó, buồn và hối tiếc. Ai cho tôi một vé đi tuổi thơ để thêm yêu những tháng ngày bên bà tôi hiền từ.  Dòng đời tấp nập lại đuổi tôi chạy vội với những sự thúc giục của tương lai và nỗi nhớ bà tiếp thêm cho tôi sự nồng nhiệt trong mọi việc tôi làm, trong mọi người tôi yêu, trong những sự mà tôi khao khát và dự định thực hiện. Tôi đã bớt khóc vì nhớ bà như xưa. Tôi bắt đầu chiêm nghiệm những lời bà đã dạy và mỉm cười vì bà không bao giờ mất đi nữa. Nhưng trong những phút yếu lòng, tôi lại khóc vì nhớ bà như thuở trước. Kì thực tôi vẫn chưa đủ lớn để thôi trẻ con khi nghĩ về bà... Nhưng tôi không hoàn toàn là đứa trẻ quá ngây thơ và hay nũng nịu khi bà còn sống. Phải chăng việc bà mất đi cũng là một bài học của tạo hóa dạy tôi lớn khôn với những trọng trách, sự kế nhiệm thế hệ trong tương lai và để tôi biết rằng cái chết là một phép màu hồi sinh tâm thức những người đang sống...
  • PieperSTAR
  • NHỚ

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận