Con sẽ thay bố, vẽ tiếp ước mơ của mình! Con nhé!

Immediately :

00:00
"Lần này bài kiểm tra con được bao nhiêu điểm?" Mẹ anh gằn giọng, nghiêm túc hỏi anh với vẻ mặt uy nghiêm. Anh rụt rè cuối đầu, mắt nhìn bát cơm đang ăn dở miệng lắp bắp trả lời: " Con... Con được 9,5 điểm thôi ạ!" Cái gì? Bà ta mắt trợn ngược tay đập mạnh xuống bàn, lớn tiếng quát: "Còn thiếu có mỗi 0,5 điểm thôi, mà con cũng không thể cố gắng được hơn sao hả? Thằng Minh con bác Hoa hàng xóm kìa, hôm qua nó mang bài kiểm tra điểm 10 về cho Mẹ nó. Nhà nó gia cảnh túng thiếu, bố nó mất sớm, Mẹ nó phải đi bán từng tờ vé số để nuôi nó ăn học. Vậy mà nó học lúc nào cũng đứng đầu lớp, còn con thì sao, Bố Mẹ cho con đầy đủ các thứ tiện nghi, con không thiếu ăn, thiếu mặt, hơn hẳn nó về tất cả mọi thứ, mà con lại thua kém con nhà người ta, con nhìn lại mình đi, Mẹ thực sự thất vọng về con!" Bố anh từ trong phòng anh bước ra ngoài, trên tay ông bê một ngôi nhà mô hình được làm từ những vật dụng đơn giản thu gom từ phế liệu bỏ đi, ông đặt ngôi nhà nhỏ xuống bàn ăn rồi lên tiếng hỏi: "Bố cho con tiền ăn học, con lại đi mua những thứ vô bổ này sao?". Anh ngước nhìn bố với ánh mắt rụt rè: "Đây là mô hình thiết kế của con tự làm, nó là sản phẩm của bài thi sáng tạo do thành phố mình tổ chức, trong chương trình Thiết Kế Ước Mơ Của Bạn bố ạ, đây là ngôi nhà mơ ước của con và con muốn sau này sẽ trở thành một kiến trúc sư thiết kế những tòa kiến trúc mới. Con đã mất một tháng để làm ra nó, hai ngày nữa đã đến hạn nộp rồi bố ạ!". _ Vớ vẫn! Con cũng biết thừa, tập đoàn nhà chúng ta có truyền thống trong ngành tài chính kinh doanh lâu đời, từ ông nội con, đến bố, rồi các cô chú của con cũng theo ngành kinh doanh của gia tộc. Con còn một năm nữa là thi đại học rồi, liệu mà học cho tốt ngành quản trị kinh doanh rồi về đây nối nghiệp gia tộc mình, con không được phép đi trái ngành, còn cái thứ này, dẹp dẹp hết không có thiết kế thiết bọng gì hết! . Nói rồi ông đập mạnh ngôi nhà của anh xuống nền, ngôi nhà vỡ tan thành từng mảnh vụn, văng tứ tung trên nền nhà. Anh nhìn cảnh tượng đó mà nỗi lên một sự phẫn uất trong lòng, nước mắt anh trào ra trên hai hàng mi ướt đẫm, căm phẫn hét lớn: "Bố! Đó là tâm huyết, là chính tay con làm, là đam mê và ước mơ của cả đời con mà Bố, sao Bố nỡ lòng nào phá nát đi mơ ước của con!" _ Bố đã nói rồi, con không được cãi lời Bố, gia tộc nhà ta chờ con về kế thừa vị trí giám đốc kinh doanh của tập đoàn, ngày mai bố sẽ cùng Mẹ con sẽ đăng ký trước cho con một trường đại học kinh doanh của bạn Bố, đợi con tốt nghiệp trung học phổ thông rồi vào đó học, con mà cãi lời Bố thì bố sẽ cắt hết tiền tiêu vặt của con, xem con xoay sở như thế nào? Anh gồng mình, nắm chặt tay bắt đầu thốt ra những lời tận sâu trong đáy lòng mình: _Chẳng lẽ theo đuổi ước mơ của mình là sai sao Bố?, chẳng lẽ con không được sống đúng với những gì con chọn, con yêu thích sao hả Bố? Từ bé đến lớn, Bố Mẹ chỉ quan tâm đến điểm số con cao hay thấp, con có đứng top trong lớp, trong trường hay không thôi, con không được phép làm gì bản thân con thích. Bố Mẹ có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của con không? Bố mẹ có thật sự thương con không? Hay con chỉ là công cụ để Bố Mẹ sắp đặt, đến cả tương lai của bản thân con cũng không có quyền quyết định. Con ghét Bố Mẹ! Một cú tát như trời váng đập thẳng vào mặt anh, Bố anh mặt đỏ như máu, vung tay tát thẳng vào mặt anh, tức giận quát lớn: _Thằng mất dậy! Đồ con cái bất hiếu, tao đúng là nuôi ong tay áo mà! Tao nói rồi, mày mà không nghe lời của tao thì đừng gọi tao là Bố nữa! Mẹ anh đứng cạnh đó, thay vì trấn an anh, mẹ lại phụ họa thêm vào: _ Mẹ thấy Bố con nói đúng, con là con trưởng, là cháu đích tôn của dòng tộc, con phải cùng Bố nối nghiệp gia sản công Ty của dòng họ nhà ta, con không có quyền chọn lựa ở đây! Nói rồi bà kéo tay Bố anh đi lên phòng. Anh đứng đó, nước mắt tuôn trào, bao nhiêu uất ức bấy lâu trong anh dâng lên, gương mặt anh lạnh tanh, anh cắn chặt môi đến bật máu chạy vội lên lầu vào phòng đóng chặt cửa. Quơ tay lật đổ hết đống sách vở trên bàn học, hét lớn: Tôi quá mệt mỏi rồi! Một lọ thuốc màu trắng lăn lốc trong đống sách vở, anh không còn tâm trí nào để suy nghĩ nữa, đối với anh bây giờ chỉ có một màu đen tối. Anh mở lọ thuốc, trút hết cả một lọ vào tay mình... Bỏ vào mồm và uống hết đống thuốc đó, anh không muốn sống nữa... Một vài giờ sau đó, Mẹ anh bê lên phòng cho anh một cốc sữa nóng, bà gõ cửa gọi tên anh nhưng không thấy hồi âm, bà nghĩ thầm: "Cái thằng này, không lo học mà lại đi ngủ rồi sao?". Bà lật đật xuống nhà, mở tủ lấy chùm chìa khóa phòng trở lại phòng anh và mở cửa, lúc bấy giờ đập vào mắt bà là một đống hoang tàn của sách vở, bà liếc sang phía giường của anh, kinh hãi hét lớn: _ Trời ơi con tôi! Cứu, ông ơi con mình nó...nó! Anh nằm đó người duỗi thẳng trên giường, 2 tay dang rộng trong vô thức, miệng sùi bọt mép, bên cạnh đó là một vài viên thuốc rơi trên ngực, trên giường sát với cơ thể anh. Bố anh từ phòng cũng vội vàng chạy qua, ông ấy cũng từ thái độ kinh ngạc chuyển sang sợ hãi, tay chân run rẩy, bấm điện thoại gọi cấp cứu, ấp a ấp úng nói: : "Cứu.. Cứu con tôi với! Địa chỉ ở số 26/2 đường Trần Quang Khải, làm ơn nhanh đi, nó sắp chết mất...!". Một vài phút sau đó, một chiếc xe cứu thương đậu trước cửa nhà anh, ông bế anh từ phòng chạy vội xuống cầu thang, mang mỗi chiếc quần ngủ, vợ ông cũng đi theo. Vì thời gian anh uống thuốc đến lúc nhập viện cấp cứu là hơn 3 tiếng, may mắn thay là thuốc chưa hoàn toàn ngấm vào cơ thể để dẫn đến tình trạng nguy hiểm tính mạng. Anh được cứu sống do cấp cứu kịp thời. Một tuần sau đó, anh xuất viện, anh vẫn không nói với bố mẹ một lời nào sau khi thoát khỏi cửa tử, anh còn giận bố mẹ. Đến khi bố anh xuống nước xin lỗi anh về những gì mà cả hai người đã đối xử với bản thân anh, và hứa sẽ đồng ý để anh đi theo con đường kiến trúc sư mà anh mơ ước.. Nhưng ông cũng nói kèm theo: "Bố mẹ đồng ý để con tự do chạy theo ước mơ của mình, nhưng nếu con không thành công trong lĩnh vực mình chọn, thì phải lập tức quay về gia đình, kế thừa công ty cùng bố! ". Con đồng ý chứ? Anh mừng rỡ, gật đầu đồng ý, ôm chầm lấy bố, nắm chặt tay mẹ rơi nước mắt: "Con cảm ơn bố mẹ, con cảm ơn bố mẹ, con nhất định sẽ thành công ở con đường mình đã chọn đi, nhất định!. Anh tốt nghiệp cấp 3, thi đỗ vào trường đại học xây dựng Sài Gòn, sau 4 năm học đại học, anh cầm tấm bằng kiến trúc sư đi khắp nơi ở Sài Gòn xin việc, bắt đầu thực hiện đam mê công việc mình yêu thích. Nhưng không một nơi nào nhận anh, chỉ có một công ty xây dựng nhỏ nhận anh vào làm với đồng lương ít ỏi. Anh làm việc ở công ty tận 3 năm trời, nhưng vẫn không thể phát triển bản thân mình, không thăng cấp, mặc dù những sản phẩm anh thiết kế ra hơn hẳn những sản phẩm khác trong công ty, anh quyết định từ chức, định là tìm cho mình một công ty khác, nhưng mà. Anh nhận được một cuộc gọi từ bố, ông biết hết những gì anh trải qua, và như lời hứa 4 năm trước, anh bắt buộc phải quay trở về nhà để bắt đầu kế thừa sự nghiệp của gia tộc. Vài năm sau đó, anh kết hôn và sinh con, anh giữ chức vụ tổng giám đốc tài chính của công ty gia đình. Một ngày nọ, anh từ văn phòng mình cầm xấp tài liệu đi đến văn phòng chủ tịch(bố anh) để xin chữ ký xét duyệt hợp đồng, vừa định mở cửa, thì anh lại nghe được một chuyện động trời, một bí mật mà tận mấy năm trời anh mới biết được. Những công ty kiến trúc xây dựng từ chối anh, và cả những chì chiết của công ty xây dựng anh từng làm gây ra cho anh, đều là do một tay bố anh thao túng, một nhà tài phiệt trong giới kinh doanh ngân hàng như ông ta cũng đủ sức gây ảnh hưởng đến tất cả các mảng kinh doanh khắp nước. Nên cái việc thao túng anh không quá khó với ông ấy, một lần nữa, anh như bị rơi vào bờ vực thẳm, một lần nữa anh biết cuộc đời mình không như ý muốn. Anh căm phẫn, anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh uống thật say lần, lần đầu tiên trong đời anh uống nhiều đến như vậy. Đêm hôm đó, anh không về nhà. Anh cũng suy nghĩ đến cái chết một lần nữa, nhưng điều níu kéo anh lại chính là vợ con anh, vợ anh ân cần chu đáo, chăm sóc anh mà không than vãn thiệt thòi, con anh cu Tin năm nay cũng đã lên 5 tuổi, thằng nhóc ngoan ngoãn, lại hay quan tâm, đấm bóp cho anh mỗi khi anh áp lực công việc, nếu như anh mất đi, vợ con anh phải sống thế nào khi không có anh. Anh trở về căn nhà yêu dấu của mình, quyết định giấu nhẹm hết tất cả mọi chuyện, thôi thì đâm lao theo lao, anh không muốn truy cứu sự việc nữa, vợ anh nhìn vẻ mặt thất thần của anh, lo lắng ôn tồn hỏi, anh chỉ bảo là có vài công việc cần xử lí nên không về nhà được, điện thoại anh hết pin nên không nghe máy của vợ được. Nói rồi anh quay sang chỗ cu Tin. Tin đang miệt mài tô màu bức tranh của mình, trong tranh Tin vẽ một ngôi nhà, anh ngồi ôm con, hỏi nhỏ: " Con trai ngoan của bố, con vẽ gì thế? _ Con vẽ ngôi nhà của chúng ta, sau này chúng ta sẽ sống trong căn nhà đẹp như thế này! Anh không nói gì, bật khóc nức nỡ ôm vợ và con vào lòng. Sau đó anh lẳng lặng ra siêu thị, mua cho Tin thật nhiều giấy vẽ, hộp bút chì màu và cả những món đồ chơi lắp ghép mô hình nhà cửa. Anh nói nhỏ nhẹ với Tin: Con trai ngoan của bố, bố đã không thể thực hiện ước mơ của mình, con hãy thay bố, thay bố vẽ tiếp ước mơ của mình con nhé, ước mơ của con, cũng chính là ước mơ của bố! Con nhé.. *Lời cảnh tỉnh, ngày nay không ít những bậc cha mẹ bắt ép con cái mình phải chạy theo con đường mà họ vẽ sẵn, họ đẩy con cái rơi vào tình thế bắt buộc, áp lực học hành, áp lực tâm lí dồn nén, một số bạn học sinh đã chọn cách tự vẫn để thoát khỏi áp lực học hành. Thương con thì tất nhiên muốn tốt cho con, nhưng đừng cắt phăng đi đôi cánh của chúng, mà thay vì đó, hãy chắp cánh, tiếp thêm động lực cho ước mơ con trẻ được bay cao bay xa hơn bởi vì: "Trẻ con, chính là mầm non tương lai của đất nước" K A N G♒
  • PiperStar
  • Ước mơ
  • Quà Tặng

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận