Công việc

Immediately :

00:00
Công việc? Đó là một thứ không thể thiếu đối với một con người. Dù là những việc đơn giản hay đủ yêu cầu, dù là việc nhẹ nhàng hay nặng nhọc, là một công việc mình yêu thích hay một chữ cần....thì chúng ta vẫn phải có một công việc tạo ra thu nhập để duy trì cuộc sống. Có hai kiểu công việc đó là sau khoảng thời gian tuổi trẻ dùng hết năng lượng tích cực để theo đuổi ước mơ và đam mê bản thân để sau một khoảng thời gian nhất định bản thân có thể làm công việc khiến bản thân vui vẻ dù có mệt mỏi, có vất vả nhưng đó cũng là điều mà bản thân muốn và yêu thích. Đó là kiểu công việc bản thân nhìn vào quá trình chứ không cần biết kết quả, thành quả dù không được như người khác hoặc không xứng đáng nhưng đó vẫn những gì mình yêu. Kiểu công việc thứ hai là nhìn vào kết quả, là đồng tiền sau một tháng mình làm được, còn quá trình có được nó luôn là 2 chữ cố gắng từng ngày, từng giờ, đánh đổi những ước mơ hoài bão tuổi trẻ để có thu nhập lo cho bản thân. Tuổi đôi mươi tôi không theo đuổi ước mơ của mình, cũng không có một nghề nghiệp, càng không có một tương lai tươi sáng, áp lực từ nhiều mặt khiến tôi lựa chọn một công việc mà hàng nghìn người vẫn làm. Nhưng khi hỏi những con người đó chỉ mỉm cười về công việc mình đang làm, như đó là sự lựa chọn không dễ dàng, không có gì đáng nói. "Công nhân" đấy là công việc của cô gái rất trẻ đang đi. Tôi chưa bao giờ thấy thoải mái hoặc vui vẻ khi nhắc đến nó, thường sẽ lẩn tránh và lờ đi khi ai đó hỏi đến. Cũng không có gì phải ngại ngùng hay làm sao vì có rất rất nhiều người cũng đang làm công việc như tôi, trong lòng tôi vốn do không phải lựa chọn mà mình mong muốn nên vẫn hay lẩn tránh. Đánh đổi vì đồng tiền là thế nhưng cũng giúp tôi nhận ra nhiều điều lắm. Nhìn ra cả một thế hệ và một cuộc sống của những người có những câu chuyện không phải ai cũng hiểu. Công nhân là những người thấp nhất trong một công ty, chịu áp lực từ nhiều phía, họ là những người không có gì để mất, là những con người xa xứ bỏ quê nhà bình yên đến một thành phố xa lạ, đông đúc, thuê một căn phòng nhỏ có nơi để ăn ngủ rồi đa số thời gian đi làm. Cứ thế bon chen với cuộc sống mà không biết tương lai tươi sáng là gì, sống trong vòng luẩn quẩn ngày đi làm 12 tiếng chủ nhật nghỉ. Đi làm quanh năm suốt tháng để đổi lấy đồng tiền vào cuối tháng rồi bắt đầu chi trả đủ thứ tiền, vì ở một thành phố của công việc thì không có ai cho không ai cái gì, gì cũng cần tiền. Không giống rổ rau qua hái nhà hàng xóm, vài con cá nhà bác cho, con gà ngoài vườn, trái ớt ra trước sân hái,...ngôi nhà rộng rãi chỉ một gia đình ở. Cuộc sống vất vả, tất bật là thế nhưng cũng không dư dả. Công nhân bị chửi chỉ lặng lẽ nghe, hoặc cách chỉ biết việc của mình, sống lạnh nhạt, bớt lo chuyện của người khác, vì không có gì để mất nên cũng là những con người đơn giản nhất, dùng sức lao động những gì cần cho công việc để nhìn vào đồng lương để làm còn lại thì không quan tâm, chán chỗ này nhảy chỗ khác, dù gì nó cũng thuộc dạng xác suất may mắn gặp được quản lý dễ hay khó, công Việc nhẹ nhàng hoặc nặng nhọc mà thôi. Là tự chủ rồi cũng sẽ không biết đi về đâu. Có những ngày nhớ nhà nhưng không có cách nào để trở về, không phải vì không có tiền nhưng mỗi khi trở về nhận được rất nhiều câu hỏi khiến bản thân khó chịu. Đi làm dư dả, có tiền, phải thế này thế kia....định bụng về nhà cho thoải mái trốn thành phố xô bồ hít hà tí bình yên lấy động lực đi tiếp mà chỉ nhận được những câu nói khiến bản thân thấy mình vốn không được quan tâm nên thành ra ngại trở về. Đường về nhà xa lắm, xa như những con đường dài, xa như gia đình và những người xung quanh không hiểu cho được những vất vả, khó khăn bản gặp phải, xa như những thứ một mình bản thân phải vượt qua. Những người công nhân như tôi, đều là những người trẻ, người trẻ lạc đường không còn qua tâm đến ước mơ và đam mê của bản thân nữa, chỉ bận lo tốt cho mình mà đi vào con đường không có tương lai. "Chị làm 10 năm rồi, hồi mới vô cũng như em, giờ có gia đình ở trong này, có khi mấy năm mới về quê, nhà vẫn thuê...thế mà vẫn sống đấy thôi" quả thực là thu nhập của công việc này ổn định, tháng nào cũng có thu nhập,tiết kiệm thì dư ra chút ít. Chứ ở quê mình làm nông, giá nông sản bấp bênh, thu nhập thì chờ vụ mùa, tháng không có gì để thu hoạch chỉ có vay mượn, tất bật cả năm trời cũng chỉ đủ ăn lấy đâu ra tiền nghĩ việc lớn hơn. Công nhân sớm thức khuya mấy ai hiểu. Lúc nào cũng nghĩ sung sướng, nếu đã sung sướng thì chắc hẳn mọi người đều đổ xô đi làm rồi. Công nhân đi làm không biết mặt trời là gì, đi làm đóng mình vào một cái hộp với công việc, không biết ngoài kia đang nắng mắt hay mưa tầm tã. Vào mỗi giờ làm việc tách biệt với thế giới ngoài kia, thậm chí lỡ ở nhà có chuyện gì cũng không biết liên lạc thế nào với mình. Công nhân không có một tình bạn chân thành, tất cả mối quan hệ đều là xã giao, bằng mặt mà không bằng lòng, đến lúc khó khăn cũng không biết tìm ai mà nhờ vả. Công nhân cũng là những người tứ phương, dân ở đâu cũng có, tập hợp lại khiến cho môi trường làm việc không còn đơn giản và cũng dễ gây ra mâu thuẫn. Rồi sức khỏe cũng hao mòn dần vì sự độc hại mà phải theo thời gian ta mới thấy hậu quả, là do tính chất công việc mà phải chấp nhận dù biết sau này sức khỏe sẽ yếu đi rất nhiều. Đi làm công nhân được thì ít mà mất thì nhiều nhưng vì không có quá nhiều lựa chọn mà phải làm công việc đó. Một cái hộp gắn liền với thời gian và sự gò bó, đánh đổi. Và một người như tôi cũng không thấy khó chịu khi ai đó hỏi đến công việc mình đang làm. Nên nếu bạn không hiểu xin đừng nói gì, hãy chỉ lắng nghe nếu bạn muốn, hoặc cứ vô tâm đi.

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận