Củ hành ma đêm tiếp đê :))

Immediately :

00:00
Chuyên viên tâm lý học đường giỏi nhất thế giới Khi tôi 12 tuổi, tôi đã có kết luận cho riêng mình rằng tất cả mọi người trên thế giới này, kể cả gia đình, đều chống đối lại tôi . Tôi chưa từng là 1 đứa trẻ gặp vấn đề gì cả, nhưng cha mẹ lại không đối đãi với tôi 1 cách bình thường. Ví dụ đi, tôi buộc phải có mặt ở nhà lúc 5 giờ chiều mỗi ngày. Điều này coi như là tôi không còn thời gian vui chơi gì bên ngoài cả. Tôi không được phép đưa bạn về chơi, ngược lại đến nhà bạn cũng không. Tôi phải hoàn thành bài tập ngay khi vừa về tới nhà, mặc kệ là tốn bao lâu . Cha mẹ từ chối không mua máy chơi game cho tôi và buộc tôi phải đọc sách rồi viết một bài cảm nghĩ về quyến sách đó để chứng mình là tôi đã đọc Giờ đây, thậm chí những luật lệ được kể phía trên đã làm tôi thoái chí, nhưng vẫn không phải là thứ làm tôi đau khổ nhất. Cái thật sự làm tâm hồn non nớt của tôi tan nát là sự thiếu thốn tình thương của cha mẹ. Mẹ tôi là 1 người phụ nữ gay gắt, chi li luôn khiến tôi phải cảm thấy tội lỗi đến cùng cực cho những sai lầm hay sự cố mình gây ra. Cha tôi thì chỉ biết thể hiện 1 biểu cảm duy nhất trên khuôn mặt: chán ghét. Lần duy nhất mà ông ấy mở miệng với tôi là khi la hét thậm tệ vào mặt tôi về bài kiểm tra điểm kém hoặc đánh đập tôi vì không nghe lời Nhưng chuyện với họ vậy là đủ rồi, giờ hãy nói về chuyên viên tư vấn tâm lý của trường tôi. Vì để bảo mật danh tính, tôi sẽ gọi ông ấy là Tiến Sĩ Tanner. Như hầu hết các trường trung học, một chuyên viên tâm lý luôn luôn có mặt trong suốt giờ học để hỗ trợ cho mọi học sinh nào có nhu cầu tư vấn hay tâm sự bất kể là về cảm xúc, học tập, xã hội, cách hành xử, v.v… Quả thật, tôi chưa từng nhìn thấy học sinh nào nói chuyện với Tiến Sĩ Tanner cả . Hằng ngày, tôi đều đi ngang văn phòng của ông ấy trên đường đến căn tin và nhìn trộm qua cái khung cửa sổ bé tí trên cánh cửa. Ông ấy lúc nào cũng 1 mình trong đó, lúi cúi ghi chép giấy tờ. Tôi đoán là hầu hết bọn trẻ đều lo sợ phải tâm sự những vấn đề của mình với người lớn đặc biệt là 1 người xa lạ. Bởi nguyên do này, tôi phải mất 3 tuần mới tích tụ đủ can đảm mà bước vào văn phòng của ông. Ngày 2 tháng 3 năm 1993, là ngày mà tôi quyết định lên tiếng về chuyện của mình với Tiến sĩ Tanner. Suốt giờ nghỉ trưa, tôi đứng trước văn phòng ông và gõ cửa. Qua cửa sổ, tôi có thể thấy ông ấy ngước mặt lên, mỉm cười , và làm điệu bộ bảo tôi vào đi. Tôi mở cửa. Ông ấy làm quen với tôi bằng cách giới thiệu chính mình và hỏi tên của tôi. Tiến sĩ Tanner là một người đàn ông với chất giọng trầm nhẹ nhàng , dường như rất hiền hậu và tốt bụng. Chưa tới nửa tiếng, tôi đã thổ lộ hết với Tiến sĩ Tanner về sự cay độc của cha mẹ mình như thế nào đối với tôi và họ chẳng thèm quan tâm đến tôi 1 chút nào. Sau 1 lúc, giọng của tôi run lên thổn thức và tôi dừng lại. Vị chuyên viên tâm lý kia lắng nghe rất chăm chú, khoanh tay và đầu gật gù. Tôi lúc đó đã 1 nửa cho rằng ông ấy sẽ bắt đầu lên tiếng về mọi thứ tôi đã nói là không đúng rằng cha mẹ yêu tôi rất nhiều và blah blah blah . Nhưng ông ấy không nói như vậy. Tiến sĩ Tanner rướn người tới trước mặt tôi với cái nhếch miệng và nói: “Em biết không… Thầy là 1 chuyên viên tâm lý học đường giỏi nhất thế giới đấy. Thầy hứa chúng ta sẽ vượt qua chuyện này. Tôi chớp chớp con mắt liên hồi. “Dạ vâng, nhưng bằng cách nào ?” Tôi hỏi. “Thấy có cách của mình!” Ông ấy đáp. “Thầy là 1 người giữ chữ tín mà. Thầy hứa chỉ trong đúng 1 tháng, mối quan hệ giữa em và cha mẹ sẽ thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Mãi mãi.” Dừng lại 1 chút, ông ấy tiếp tục. “Dù là như vậy, thầy cần em phải hứa với thầy 1 điều.” “Em phải hứa rằng em sẽ trở lại văn phòng của thầy sau giờ học ngày mai và không được nói cho bất kì một ai về cuộc nói chuyện ngày hôm nay. Đây sẽ là 1 bí mật nho nhỏ của chúng ta.” Tôi đã hứa với ông ấy. Ngày hôm sau, tôi quay lại văn phòng của Tiến sĩ Tanner sau giờ học. Tôi bước vào văn phòng khoảng 4 giờ chiều. Sau 1 tiếng chào mời ấm áp, ông ấy yêu cầu tôi ngồi xuống phía trước bàn ông ấy 1 lần nữa. Đang ngồi xuống, tôi nhìn thấy Tiến sĩ Tanner kéo tấm rèm phía cái cửa sổ bé tí trên cánh cửa. “Xong rồi đấy”, Ông ấy mỉm cười. “Giờ thì chúng ta có chút riêng tư hơn rồi!” Chúng tôi bắt đầu trò chuyện về sở thích và thú vui của tôi, môn học yêu thích của tôi ở trường, và những thứ tôi chán ghét. Cuộc trò chuyện kéo dài được khoảng 1 tiếng, Tiến sĩ Tanner đi lấy cho tôi 1 ít đồ uống. Tôi vui vẻ đồng ý, nghĩ lại mà buồn bực bởi cha mẹ chẳng bao giờ cho tôi uống nước có ga cả . Tiến sĩ Tanner bước tới cái tủ lạnh mini, lúi cúi 1 lúc rồi quay lại đặt lên bàn 2 lon soda lạnh. Kế đó, chúng tôi tiếp tục nói chuyện về những gì diễn ra trong cuộc sống hằng ngày của tôi nhưng không lâu sau tôi lại thấy mơ hồ rồi bất tỉnh bởi cái loại thuốc nào đó mà Tiến sĩ Tanner đã bỏ vào lon nước của mình. Đến khi tỉnh lại mất 1 hồi tôi mới lấy lại cảm giác cơ thể và ý thức thị giác của mình… … Lúc đã thông suốt, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Tay tôi đang bị trói lại trên giường và miệng thì bị dán lại bằng miếng băng keo. Tôi ngay lập tức bị hoảng loạn – sợ hãi giật giật cái tay liên hồi – nhưng rồi lại bỏ cuộc. Tôi trợn trừng , vẻ mặt không tin nôi khi đảo mắt khắp phòng. Khắp nơi là poster các siêu anh hùng trên tường và hình của vận động viên siêu sao trên tủ áo. Giữa phòng có 1 cái TV cũ và bộ Super Nintendo, một vài băng trò chơi đặt ở kế bên. Chẳng thể hiểu nổi. Giờ đây tôi đang ở trong 1 căn phòng đầy ắp những thứ mà bọn trẻ con phải điên cuồng. Nếu không bị trói tay ở thành giường, chắc tôi đã òa khóc lên vì vui sướng rồi. Bụng tôi nhôn nhạo lên 1 lần nữa khi cánh cửa phòng mở ra và Tiến sĩ Tanner bước vào. Ông ấy ngồi xuống bên giường. “Giờ thì nghe đây,” Ông ấy lên tiếng. “hãy nhớ rằng thầy ở đây là để giúp em và thầy sẽ không bao giờ làm hại em đâu, được chứ?” Tiến sĩ Tanner nhẹ nhàng tháo miếng băng keo khỏi miệng và cởi dây trói 2 tay tôi. Bản năng đầu tiên của tôi là phải bắt đầu khóc nhưng có gì đó ở Tiến Sĩ Tanner làm tôi thấy an tâm. Ông ấy mỉm cười với tôi . “Em sẽ ở đây 1 thời gian”, Ông tiếp tục, “Và suốt thời gian đó, em được phép chơi với bất kì đồ chơi nào trong phòng này khi thầy ở nhà.” “Nhưng khi thầy rời khỏi nhà, thầy sẽ phải trói 1 tay của em lại vào giường. Em vẫn có thể xem TV, nhưng thầy muốn em chỉ xem duy nhất 1 kênh tin tức khi thầy ra ngoài.” Tôi ngồi trong im lặng, cặp mắt chớp chớp ráng tiếp thu những thông tin mà ông ấy đã đưa ra. “Vậy thì!” Tiến sĩ Tanner cắt dòng suy nghĩ, vỗ vỗ lên đầu gối của tôi “Giờ thì em cứ quẩy hết cỡ cho thỏa thích đi nhé; thầy sẽ quay lại vào giờ ăn tối.” Ông ấy đứng dậy, bước qua phòng và bấm nút mở TV trước khi ra ngoài và chốt cửa phòng lại. Vài phút trôi qua tôi mới nhận ra là Tiến sĩ Tanner không hề nói đùa. Chẳng phải suy nghĩ nhiều, tôi lao vào mở cái máy Nintendo lên và cày Mario tới tận trời tối . Khoảng 7 giờ tối, Tiến sĩ Tanner quay lại phòng mang theo 2 dĩa khoai tây nghiền và đùi gà thơm phưng phức. Cuối cùng tôi cũng thu đủ can đảm hỏi ông ấy mình phải ở đây trong bao lâu. “Ừm, độ khoảng 1 tháng,” Ông trả lời, “hơn hoặc kém 1- 2 tuần. Thầy có vài việc cần phải làm.” Sáng hôm sau, tôi thức dậy khi thấy Tiến sĩ Tanner đang nhẹ nhẹ vỗ về đầu mình. “Này anh bạn trẻ, nếu không muốn thì em không phải dậy sớm đâu, nhưng thầy cần phải đặt cái này trở lại.” ông ấy thì thầm, kẹp cái còng tay thép lạnh lẽo vào cổ tay tôi. Tôi liếc lên nhìn ông. Ông ấy đang mặc 1 cái áo thun có cổ, áo khoác choàng lên vai và cái cặp táp ở kế bên. Trông ông ấy chẳng khác gì khi tôi thấy ở trường hằng ngày. Trước khi đi ông đặt cái remote TV cạnh tôi và bảo tôi hãy mở lên và xem kênh tin tức. Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi khi mở lên là hàng chữ “Tin nóng hổi”. Một sĩ quan cảnh sát với vẻ mặt nghiêm trọng đứng ở bậc đài cao, vây quanh bởi nhiều người với cái microphone. Ánh đèn nháy nháy từ máy chụp hình làm tôi thấy coi bộ là 1 vụ nghiêm trọng . “Kênh Amber Alert phủ sóng toàn nước xin đăng tin một vấn đề vừa nhận được trong sáng nay. Hiện nay một số cơ quan điều tra đã bắt tay vào cuộc cho 1 vụ được xác định là bắt cóc trẻ em, nhưng đến giờ vẫn chưa có manh mối xác thực nào. Các nhân chứng trong khu vực báo lại rằng cậu bé được thấy lần cuối cùng vào 4-5 giờ chiều ngày – “ Tôi bắt đầu thấy buồn nôn khi tấm hình của mình hiện lên trên màn hình . Đó là hình lấy ra từ cuốn kỉ yếu năm ngoái. Chú thích bên cạnh tấm hình là tên tuổi tôi, trường của tôi, và thị trấn tôi đang ở. Phía trên bức ảnh là dòng tiêu đề: FBI BẮT ĐẦU CÔNG CUỘC TÌM KIẾM ĐỨA TRẺ, ĐỐI TƯỢNG BẮT CÓC CHƯA ĐƯỢC LÀM RÕ, CÓ KHẢ NĂNG LÀ ĐÃ CHẠY TRỐN. Đoạn phim quay trực tiếp vẫn tiếp tục và xuất hiện 2 thân ảnh mà tôi nhận ra là cha mẹ mình bước lên trên bậc đài. Cả 2 người hốc mắt đều đỏ sẫm. Nước mắt chảy dài trong khuôn mặt mẹ khi bà run rẩy cầm cái micro. Tôi chưa từng thấy nhiều biểu cảm thể hiện trên khuôn mặt bà đến vậy khi lên TV, cái giọng lắp bắp nói mấy câu như “Xin hãy trả con lại cho tôi” và “Mẹ xin lỗi” rồi “Hãy trở về với ba mẹ đi” . Tới lượt cha tôi cầm micro, tôi gần như cho rằng thái độ của ông vẫn sẽ là lạnh lùng đanh thép, nhưng phát hiện vẫn còn nước dính ở khóe mắt ông. Ông hi vọng Chúa Trời hãy đem con của mình về nhà an toàn và van xin cho sự tha thứ của tôi!. “Cha biết cha không phải là 1 người cha tốt, nhưng mẹ kiếp ước gì cha có thể sửa sai. Xin hãy mang con trai tôi quay về.” Lát sau tôi tắt TV. Cảm xúc rối bời bởi tôi chưa từng thấy cha khóc bao giờ. Tôi cảm thấy đau khổ khi để cha mẹ mình phải trải qua tình cảnh thế này , nhưng cùng lúc đó tôi lại cảm thấy nhẹ lòng. Giờ thì tôi biết cha mẹ yêu thương mình đến cỡ nào. Gần 4 tuần trôi qua và Tiến sĩ Tanner đối đãi với tôi rất tốt. Ông ấy để tôi lại vào buổi sáng, trói tay vào thành giường, nhưng lúc về nhà để ăn trưa và ăn tối với tôi, trò chuyện với tôi, và cùng chơi game với nhau. Tôi chưa từng nghĩ Tiến sĩ Tanner chơi Cờ Tỷ Phú lại pro tới vậy. Nhưng 1 buổi sáng nọ khi Tiến sĩ Tanner đánh thức tôi trước khi đi làm như thường lệ tôi để ý cái nhìn nghiêm túc trên khuôn mặt ông. Tôi cũng nhận ra ông ấy đánh thức tôi dậy sớm hơn trước kia 3 tiếng đồng hồ. “Em cần phải xem bản tin ngày hôm nay. Không có ngoại lệ nhé. Thầy muốn em mở TV cả ngày và chú ý vào nó,” ông ấy nói với giọng rất cứng rắn. Còn tôi, dĩ nhiên là tôi bằng lòng và nhìn ông ấy ra khỏi phòng. Khoảng 2 tiếng sau, dòng chữ “Tin nóng hổi” hiện ra ngắt quãng cái quảng cáo kem đánh răng mà tôi đang xem. Tiêu đề là: CÁC BỘ PHẬN CỦA THI THỂ ĐÃ ĐƯỢC TÌM THẤY 2 người đàn ông mặc vest rất ngầu đứng cạnh nhau và bắt đầu nói: “Chúng tôi rất đau lòng khi phải thông báo một tin tức không lành vào buổi sáng hôm nay liên quan đến vụ đứa trẻ bị mất tích hồi đầu tháng.” Một người cúi đầu xuống trong khi người còn lại đang sắp xếp lại đống giấy tờ . Anh ta nói tiếp: “Những bộ phận của thi thể đã được tìm thấy trong một bịch rác nằm bên cạnh đường cao tốc bên dưới cầu vượt. Thi thể được xác nhận là của 1 đứa trẻ, mặc dù chẳng còn gì nhiều. Thi thể đã bị chặt ra nhiều mảnh, phần lớn đã bị đốt thành xương và tro.” Hình ảnh chuyển qua góc nhìn của máy bay trực thăng xuống phía cao tốc, hàng chục xe cảnh sát vây lại phía cầu vượt. Vẫn có thể nghe được giọng người đàn ông: “Trong bịch rác cảnh sát tìm thấy thẻ học sinh trung học bị cháy xém nhưng vẫn còn khá nguyên vẹn.” Màn hình chuyển đến cái thẻ ID mà tôi luôn giữ trong cặp mình. Lớp nhựa bên ngoài đã bị chảy ra phần nào, nhưng hình và tên của tôi vẫn còn nguyên. Sau khi 2 người đàn ông kết thúc bài nói. Camera lại xoay qua phía cha mẹ tôi. Họ đang ngồi dật dìu bên những phóng viên; khuôn mặt của mẹ hiện rõ nét đau khổ, thờ thẫn trong khi cha tôi thì gục đầu xuống đầu gối của mình. Tôi tắt TV ngay lúc đó. Tiến sĩ Tanner trở về nhà khá trễ. Ông ấy hối hả tiến vào phòng, mở khóa còng tay tôi và đặt 1 chai Coca vào tay tôi. Ông ấy áp tay vào vai tôi và cười mỉm. “Thầy đã hứa với em rồi mà, đúng không?” Tôi gật đầu, dòng nước mắt nhẹ nhàng đổ dài xuống khuôn mặt . “Thầy cần em phải hứa với thầy 1 lần nữa”, ông ấy thì thầm. Ông ấy bảo tôi cần phải uống nước ở trong cái chai này – nó sẽ giúp tôi ngủ 1 giấc – và từ đó về sau, tôi tuyệt đối không bao giờ kể cho bất kì ai về việc tôi đã gặp ông. Thế là tôi hứa. “Thầy đã bảo em thầy là chuyên viên tâm lý giỏi nhất thế giới mà lị .!” Và ông ấy đã đúng. Tối hôm đó tôi tỉnh lại và thấy mình đang nằm giữa 1 công viên, ánh sao chiếu rọi phảng phất qua bầu trời đêm. Tôi nhận ra công viên này; nó cách trường tôi không xa lắm. Đi thẳng thêm gần cây số nữa, tôi thấy nhà của mình. Bên trong đèn đã tắt ngấm, nhưng tôi có thể thấy cha đang ngồi trên bậc thềm trước hiên nhà. Tôi mang vẻ ái ngại phải lên tiếng gọi ông . Cha tôi chầm chậm ngẩng đầu lên, nhưng khi ông ấy thấy đó là tôi, ông cắm đầu, chạy 1 mạch đến tôi với vòng tay mở rộng, hét tên của tôi lên. Mẹ tôi cũng ào ra khỏi nhà phía sau ông. Tiến sĩ Tanner đã đúng. Mọi thứ đã thay đổi 180 độ với gia đình tôi. Ba mẹ cười nhiều hơn và đối đãi với tôi rất thương yêu cưng chiều . Tôi chẳng thể ước mơ gì thêm với cái kết quá hoàn hảo này. Và cứ như thế, tôi thường nhìn thấy Tiến sĩ Tanner đứng nói chuyện ở khuôn viên trường và trong văn phòng. Hiếm khi chúng tôi chạm mắt với nhau, tránh mặt nhau nhiều nhất có thể, nhưng thỉnh thoảng ông lại cho tôi 1 cái nháy mắt và mỉm cười nhẹ nhàng. Tôi luôn giữ lời hứa với ông và giả vờ chưa từng gặp ông lần nào, nhưng vẫn có 1 câu hỏi luôn văng vẳng trong đầu tôi: Tiến sĩ Tanner đã chặt xác của ai và ném xuống dưới cầu vượt kia?

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận