Cuộc Hội Ngộ Với Những Phiên Bản Của Chính Mình

Immediately :

00:00
Hôm nay, tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về hai người bạn rất thân của tôi và có lẽ các bạn cũng biết hai người đó là ai. Các bạn có thể đoán thử xem. Mặc dù, ba chúng tôi chơi với nhau rất thân nhưng hai người bạn của tôi chẳng bao giờ nói chuyện hay đồng ý về quan điểm của nhau, có người này thì không có người kia. Người bạn thứ nhất là người tôi cảm thấy gần gũi nhất và thường ở bên cạnh tâm sự mỗi khi tôi buồn rầu, lo lắng. Những lúc như thế, bạn ấy luôn ngồi cạnh lặng lẽ lắng nghe khiến tôi thấy được đồng cảm và an ủi rất nhiều. Bạn cùng tôi nhìn lại những gì đã qua có nhiều lắm những niềm vui, nhưng nỗi buồn, sự thất vọng. Có lẽ ai cũng ôm quá nhiều kỳ vọng nên bản thân quá mệt mỏi, bạn tôi bảo cứ hoàn thành thế là được rồi không cần suy nghĩ nhiều nữa. Mỗi đêm tôi không ngủ được thì bạn lại kể cho tôi nghe về những điều đã đến và đi trong cuộc đời mình lắm khi vui, cũng đầy những hoài niệm. Những ngày mất phương hướng, quyết định sai lầm dẫn đến kết quả không như mong đợi, niềm tin mất dần trong tôi. Mọi thứ trở nên chỉ là chuỗi ngày qua ngày bước ra ngoài rồi lại quay về chốn cũ với nhiều hơn những ngổn ngang. Bạn thường kể cho tôi nghe những nỗi đau, những người không tốt mà tôi đã gặp để tôi biết mà đề phòng. Lâu lâu, chúng tôi lại xem lại những đoạn phim cũ về cuộc đời tôi, tua đi tua lại chẳng hiểu sao tôi không biết chán. Người bạn thứ hai thì ngược lại, người ấy lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, hướng bản thân ra ngoài để phát triển và kể cho tôi nghe về một tương lai tôi nên đến đó. Nhưng bạn luôn có sự hoài nghi với những quyết định của bản thân, không tự tin vào năng lực của mình. Một ưu điểm của bạn tôi rất thích đó là khi đã quyết định điều gì thì bạn sẽ cố gắng hoàn thành, bạn tự tin và luôn tiến về phía trước bỏ lại nỗi sợ, sự thất bại, nỗi đau trước đây đã trải qua. Những ngày gặp bạn tôi thấy bản thân có tinh thần phấn chấn hơn nhiều và bắt đầu nhen nhóm những hy vọng về những điều có thể tôi bắt tay vào làm. Tôi cũng muốn cùng bạn đi đến một nơi xa để khám phá những chân trời mới, những điều thú vị trong cuộc sống để bức vẽ về cuộc đời tôi thêm phong phú. Bạn dẫn tôi tham quan rất nhiều nghề, rất nhiều vai trò trong cuộc sống, bạn nhìn thấy sứ mệnh của mình khi đến với cuộc đời này. Tôi nhìn thấy được đam mê được dệt nên và thành công đạt được từ những người tôi được gặp. Cuộc sống đâu chỉ có cảm xúc mà còn có tư duy và suy nghĩ qua mỗi lăng kính của từng người thì lại phản chiếu những hình ảnh và nhận thức khác nhau. Điều đó khiến tôi thay đổi quan điểm và muốn thay đổi. Nhưng để lại người bạn đầu tiên, người cùng tôi vượt qua những ngày tháng khó khăn, gian khổ thì không đành. Nếu lựa chọn đi theo người bạn thứ hai lại là sự mơ hồ cái kết chẳng rõ ràng. Bởi vì bạn vẫn còn hồ nghi nhiều điều trong xã hội. Tuổi tác là cột mốc đánh dấu cho sự trưởng thành, tương lai phía trước. Khi thời điểm đến trải qua đủ nghịch cảnh bạn sẽ nhận ra có những điều không thể lưu giữ, có những điều không thế mơ hồ. Thực tế thường đánh gãy những mộng mơ. Và tôi biết cũng đến lúc thay đổi. Một cuộc hội ngộ của ba người chúng tôi diễn ra trong im lặng. Không phải lúc nào tiếng nói cũng chiếm phần ưu thế, chỉ cần nhìn nhau thôi đã đủ hiểu nhau rồi. Một sự bình yên đến lạ khi ngồi cạnh nhau thì ra tất cả mọi vấn đề chỉ là đối mặt. Lần hội ngộ này đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời tôi thế nên tôi muốn những lời giải đáp.Cuộc hội ngộ cứ thế diễn ra trong im lặng rồi cũng kết thúc trong tiếng thở dài của người bạn đầu tiên và nụ cười của người bạn còn lại. Ngày hôm sau, tôi nhận được thư của người bạn đầu tiên. Lá thư không dài vỏn vẹn chỉ vài câu "Bài học đã học hết rồi, cũng nên rời đi thôi. Hãy biết ơn tất cả những gì đã diễn ra vì điều đó tạo nên con người bạn."Sau đó, tôi cũng nhận được thư của người bạn còn lại trong thư cũng chỉ có vài từ "Tôi chờ bạn ở con đường phía trước, hẹn gặp lại." Vậy là thế nào, hai người đều chọn rời đi thế này tôi đã sai sao? Cuối mỗi lá thư tôi thấy một câu nhắn gửi " Hãy yêu thương chính mình ở hiện tại." Tôi mỉm cười xếp thư lại, thu dọn hành trang bắt đầu một trang mới. Cuộc hội ngộ lần nữa giữa chúng tôi hứa hẹn sẽ có nhiều điều thú vị. Bạn có thể đoán hai người bạn của tôi là ai không đó là: quá khứ nơi những ký ức ngự trị, tương lai nơi hy vọng được thắp sáng nhưng chứa đựng nhiều sự hoang mang. Và hiện tại là nơi bạn bắt đầu một hành trình mới kiên nhẫn với chính mình, người thân trong gia đình và tiến về mục tiêu phù hợp
  • PieperSTAR
  • Hội ngộ
  • Piep âm thanh
  • Thanh Yên
  • Bài học
  • quá khứ
  • tương lai

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận