Đã từng có một mối tình chân thành bày ra trước mắt… mà ta đã không biết trân trọng…

Immediately :

00:00
Trong Đại Thoại Tây Du 2: Tiên Lý Kỳ Duyên (A Chinese Odyssey II: Cinderella 1995). Có một đoạn thoại của nhân vật Chí Tôn Bảo do diễn viên Châu Tình Trì đóng, như thế này: “Đã từng có một mối tình chân thành phô bày trước mặt tôi. Nhưng mà tôi không biết trân trọng. Cho tới khi mất đi tôi mới biết ăn năn thì không kịp. Trên trần gian còn có gì đau khổ hơn như vậy?!? Nếu mà ông trời cho tôi một cơ hội trở lại một lần nữa, thì tôi sẽ nói với cô gái đó tôi yêu cổ. Nếu nhất định phải có một kỳ hạn cho mối tình này, tôi hy vọng là… mười ngàn năm”. Thật sự trong chúng ta, chắc có lẽ không ít người đã từng hoặc đang đánh mất đi một mối tình chân thành. Chúng ta có thể đã vì sợ, chúng ta sợ chính mình không đủ tốt để ở bên cạnh con người tuyệt vời đó, cứ cảm thấy rằng họ xứng đáng với một ai khác tuyệt vời hơn mình. Ta cứ cho rằng người đó là MÂY còn ta là CỎ, với làm sao tới mà dám gật đầu. Ta sợ nếu như ta đến bên họ, bản thân sẽ say đắm, sẽ điên cuồng, sẽ ngốc dại, rồi bởi vì ta quá thấp so với họ mà một ngày nào đó cơn gió lạ sẽ cuốn MÂY trôi mãi chẳng trở về, ta sẽ gục chết trong chính tình cảm ấy. Để rồi đến một ngày trời chẳng đẹp, nắng chẳng trong, ta vô tình nhận ra lòng mình tiếc nuối không thôi, nếu ngày đó mạnh mẽ để nắm lấy bàn tay ấy, biết đâu ta có thể cùng người hạnh phúc, nếu ngày đó đừng sợ, rồi lại nếu… Chúng ta có thể đã vì quá vô tư, chúng ta vô tư không nhận ra tình cảm chân thành của người ta, vô tư không nhận ra ta cũng đã yêu con người tuyệt vời đó… rồi vô tư đánh mất họ… Ta chạy theo đủ thứ trên đời mà ta cho là lý tưởng cao cả, tự do, vinh quang… rồi khi có tất cả trong đôi tay mới nhận ra trong tay ta không còn nắm lấy bàn tay họ nữa… bàn tay cũng chẳng thật sự nắm được gì cả… chợt nuối tiếc, nhớ về, ân hận… đáng lẽ phải nhận ra từng có người chân thành bên cạnh khi ta chẳng có gì, giờ đây ta cũng chẳng có gì và cũng chẳng còn người ở bên nữa… thì ra ta cũng yêu người rất nhiều… nhưng năm tháng đó đã quá vô tư… vô tư đến ngu ngốc không biết trân trọng người. Chúng ta có thể đã vì TRÁCH NHIỆM, chúng ta có trách nhiệm với gia đình mình và người đó thì không phù hợp với gia đình ta. Ta có trách nhiệm với tôn giáo của mình và người đó thì không phù hợp với tôn giáo của ta. Ta có trách nhiệm phải cái bộ mặt phù hợp với công việc và cộng đồng của ta, người đó không phù hợp. Rồi ta đánh mất người, ta biết ta yêu người, ta biết người chân thành, nhưng ta bóp tim mình để rời đi. Đến một ngày ngồi trên con phố đó, uống ly nước quen, cũng là khung cảnh như vậy, nhưng không còn người nữa. Ta nhận ra ta chỉ được sống một lần, ta chạy đi tìm người khắp nơi, ta đi tìm tình yêu chính mình đã vứt bỏ, cuối cùng nhận ra người chân thành đến cũng sẽ chân thành rời đi… ta có tư cách gì để tìm lại. Chúng ta có thể đã vì quá nghi ngờ, ta nghi ngờ lòng chân thành của người, ta nghi ngờ tình cảm của người, ta nghi ngờ luôn cả những hành động rất thực của người, ta nghi ngờ chính cảm xúc của ta. Có lẽ cuộc đời đã cứa vào tim ta quá đau, ta chẳng còn dám tin vào gì nữa. Có lẽ người đã đến quá muộn, đã đến vào lúc tim ta đóng băng, đã đến vào lúc ta chẳng còn dám yêu. Ta đẩy người ra xa thật xa, vì ta chẳng dám tin sẽ có ai đó yêu ta chân thành, sau tất cả những lần bị dối lừa trước kia. Ta đánh mất người, chỉ vì ta không dám tin ai nữa, và cũng không dám tin người… Đến một ngày trong lòng chợt nổi bão giông, lục lọi lại đống hoang tàn kí ức, nhận ra người đã chân thành với ta thế nào, chợt nhận ra tim đã từng ấm áp, đã rung động một lần nữa, nhưng ta đã bỏ lỡ người mất rồi… người có còn chờ ta không? Chúng ta có thể đã vì hàng hà xa số những lý do… có chính đáng hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa… vì đã bỏ lỡ người mất rồi. Đến tận lúc này mới nhận ra, chỉ cần có một cơ hội nữa thì nhất định sẽ trân trọng, sẽ không ngần ngại nắm tay người… nói tôi yêu người… nhưng mà kì lạ lắm đúng không, khi mình biết trân trọng họ thì họ đã không còn ở đó nữa rồi. Là như vậy đó: Tình cảm đôi lúc tựa áng mây trôi, Tụ lại rồi mưa, trôi khắp sơn hà lại lần nữa làm mây trôi lơ lửng, nhưng chẳng còn tụ lại đúng nơi xưa. Chúng tôi, những kẻ đã không biết trân trọng mối tình chân thành của mình chỉ muốn nói rằng: - Nếu bạn đang có một người chân thành yêu bạn và bạn biết mình cũng yêu họ, xin hãy trân trọng họ! Có những chuyện chỉ có thể nuối tiếc cả đời, vĩnh viễn chẳng thể có thêm một cơ hội nữa… Sài Gòn 01h58” Ngày 30 tháng 3 năm 2022 -Trần Quốc Khoa-
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • CHÂN THÀNH
  • Chân thành
  • T-Q-K
  • PieperSTAR
  • Đã từng có một mối tình chân thành bày ra trước mắt… mà ta đã không biết trân trọng…

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận