Dịch bệnh đã mang đến cho tôi những bài học đắt giá

Immediately :

00:00
Một ngày kia khi đang nghêu ngao rong ruổi trên những con đường quen thuộc, đắm chìm và tận hưởng cái náo nhiệt, hối hả ở nơi phố thị sôi động và nhộn nhịp, chợt nhận ra xung quanh mình chỉ toàn là cây cỏ và bê tông. Một buổi sáng nọ choàng tỉnh giấc, theo tiềm thức mà rướn thân mình, để ôm trọn lấy những hương vị quen thuộc phảng phất loanh quanh khắp phố phường thì bỗng bây giờ trong tầm mắt chỉ còn là hàng dãy nhà cao tầng đang lặng thinh kín cửa, nhắm đôi mắt chìm vào một giấc ngủ say dường như vẫn chưa có hồi kết. Covid đến làm đảo lộn hết tất thảy những nhịp sống bình thường vốn có trong từng con ngõ nhỏ, họa lên trên đó một bức tranh tĩnh lặng đến tuyệt đối, và dường như nó cũng đã chạm khẽ vào tâm hồn mỗi con người… Phố xá khoác lên mình một tông màu ảm đạm, nó như đang len lỏi vào sâu trong tận cùng của tâm trí tôi, khuấy động tâm hồn tôi, và đánh lên trong đó một bản nhạc thương nhớ đượm buồn đến da diết khôn nguôi. Khung cảnh đồng quê quen thuộc mà thân thương với những cánh đồng đầy gió và con đường trải mùi rơm rạ ngào ngạt chợt hiện lên trong tiềm thức tôi, để rồi như muốn nhuốm trọn lấy đôi mắt cô đơn mà thèm thuồng đang ngước nhìn ra bầu trời xa xăm ngoài kia. Đã bao lâu rồi tôi chưa được về quê, được đạp trên chiếc xe đạp cũ mà vô tư thênh thang khắp các con đường làng? Đã bao lâu rồi tôi chưa được gặp lại những đứa em yêu quý của mình, mấy đứa cùng xúm lại mà chia nhau một thứ quà bánh tí tẹo nhưng lại cười òa lên như vừa được thưởng thức cả một bàn ăn lớn? Và… đã bao lâu rồi tôi chưa được bước chân ra đường? Bởi lẽ, trong cái quãng thời gian dịch bệnh này, cuộc sống của tôi chỉ gói gọn và đóng khung trong bốn bức tường nhỏ bé và chật hẹp. Cái bí bức ấy, bằng một cách khó hiểu nào đó mà tôi không thể tưởng tượng được, như đang viết tiếp cho những dòng cảm xúc của tôi càng thêm sâu sắc mãnh liệt, khiến cái nhớ nhung, cơn thèm khát được hứng lấy trọn vẹn những điều bình thường nhất ngày càng dâng trào, tưởng chừng là sắp nhấn chìm lấy toàn bộ suy nghĩ và xúc cảm từ sâu thẳm trong tâm hồn tôi. Chợt một tia nắng rọi thẳng vào tầm mắt tôi, xóa tan đi tất thảy những giá lạnh, những ảm đạm buồn chán, những bộn bề lo âu trong tôi từ nãy giờ, nó ấm áp đến độ tôi cứ ngỡ cái cô đơn, quạnh quẽ, cái thương nhớ hoài niệm vừa rồi chỉ là nghĩ ngợi vớ vẩn, là tưởng tượng vu vơ. Phải chăng đó là tia sáng của sự hy vọng và niềm hạnh phúc? Bởi có lẽ, so với những điều to lớn mà tôi đã nhận được thì cái nhớ nhung, trống trải kia chẳng thấm vào đâu cả. Tự trói mình trong guồng quay đến chóng mặt của cuộc sống trước kia, tôi chỉ biết ăn, ăn xong rồi học, học xong thì đi ngủ, dường như không có một chút khoảng lặng nào cho chính gia đình thân yêu vẫn đang hằng ngày bên cạnh mình. Cái gấp gáp kia làm cho mọi sự quan tâm nhỏ nhặt, mọi sự nhắc nhở nhẹ nhàng, mọi sự lo lắng mà bố mẹ dành cho tôi chỉ được gói gọn trong hai chữ “phiền phức.” Những tháng ngày sống chậm lại sau một thời gian dài dằng dẵng theo đuổi cuộc sống vội vã và gấp gáp, tôi chợt nhận ra rằng những gì tôi từng cho là rắc rối, là khó chịu, là vẽ chuyện loằng ngoằng, mới thật sự là những gì ấm áp và hạnh phúc nhất. Đơn giản chỉ là khi cả nhà quây quần lại với nhau, cất điện thoại vào một góc và cùng nhau ăn một bữa lẩu nóng hổi, xì xụp từng miếng mì tôm, và xem một chương trình ti vi hay một bộ phim mà mọi người đều yêu thích, đó cũng là quá đủ cho hai chữ “hạnh phúc” rồi. Con người ta cứ đua nhau, chen chúc nhau, vội vã, hối hả trên con đường kiếm tìm hạnh phúc của riêng mình, nhưng với tôi bây giờ, hạnh phúc chưa bao giờ dễ nhận thấy đến vậy, có lẽ nó vẫn luôn ở đó, ở xung quanh tôi, và chờ tôi nhận ra… Dịch bệnh còn cho tôi thêm yêu, thêm khâm phục và biết ơn những chiến sĩ áo trắng, những con người không màng khó khăn nguy hiểm nơi tuyến đầu chống dịch để giữ cho cuộc sống được yên bình. Xung phong đi chống dịch họ đã bỏ lại phía sau lưng mình cả một khoảng trời thương nhớ, băn khoăn, trăn trở. Họ đã hi sinh tình riêng vì việc chung, hi sinh tình nhà vì việc nước. Bởi họ ý thức sâu sắc rằng: "Khi Tổ quốc cần chúng mình biết xa nahu". Có những người sau đó có thể trở về nhưng có những người mãi mãi nằm lại nơi biên giói xa xôi, nơi cánh rừng bạt ngàn nắng gió để lại muôn nỗi tiếc thương vô hạn nhưng cũng không kém phần tự hào. Nếu thời chiến những người lính sẵn sàng hi sinh tính mạng của mình vì nền độc lập tự do thì thời bình những thiên sứ áo trắng cũng "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Thật tự hào biết bao khi mình là người con của đất Việt. Dịch bệnh vẫn còn đang tiếp tục hoành hành trên khắp mọi nơi, và câu hỏi rằng đại dịch lần này sẽ mau chóng qua đi hay sẽ ở lại mãi với chúng ta vẫn là điều mà chưa ai có thể giải đáp được, vậy thì tại sao chúng ta không thử cùng chung sống hòa hợp với nó, cùng tìm ra ánh sáng của hạnh phúc giữa một khoảng trời đầy tối tăm của mất mát và đau thương? Để mỗi khi nhớ về nó, nhớ về đại dịch khủng khiếp năm ấy, ta sẽ nhớ về những trải nghiệm cực kỳ quý giá, nhớ về những kỷ niệm xúc động khó có thể phai mờ. 
  • PiepMe
  • dịch bệnh và những gì tôi học được

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận