DỊCH BỆNH và ĐIỀU TÔI HỌC ĐƯỢC

Immediately :

00:00
Cô bạn trẻ đáng yêu của tôi , có chất giọng ngọt ngào , êm như hát ru. Cô giỏi dẫn đắt người nghe hết lần này đến lần khác đi vào chốn bình yên , giúp họ tạm xa lánh âm thanh hỗn loạn ngoài kia. Cách thức của Cô khiến cho người ta hiểu không cần phải " xoắn". Cứ thong thả, chầm chậm, Cô đưa mọi người vào thế giới nội tâm mà trong đó chỉ có dịu dàng và yêu thương. Có nhiều lúc những câu chuyện của Cô làm cho người đọc , người nghe cứ trùng trình , nấn ná, ở lại mãi trong đó không muốn quay về chốn cũ nữa. Cô ấy mời mọi người và tôi chia sẻ cảm nhận về những điều học được sau dịch bệnh . Thật sự, tôi muốn chìa ra bộ mặt " hơn cả thật " của mình .Nhưng tôi cũng lại muốn né chủ đề này . Rõ ràng bên trong tôi hàng tá những suy nghĩ , phân tích, lập luận, phản biện, quy kết, có chiều hướng mà người khác biết được liền cho rằng : " Nhà ngươi quá ư tiêu cực !" Bỗng nhiên hôm nọ, chúng tôi có vài lời trao đổi , hỏi thăm nhau, cuộc trò chuyện trở nên tựa tựa như dân phụ kêu oan. Cô ấy nghe tôi bung xoã. Rồi tôi thấy mình như ngồi vào ghế bệnh nhân chỉ sau vài lời mềm như đậu hũ của Cô. Tôi chừng đã ngấm thôi miên tuôn ra những chất chứa uất ức , ưu phiền . Còn lúc đó , Cô cứ tĩnh lặng hơn mặt hồ mùa thu , lắng nghe , lắng nghe và nhẹ nhàng cảm thông trong lời nhận xét y chang đốc tờ trị liệu tâm lý. Vài ngày sau , tôi quyết định delete mớ hỗn độn chán nản , trách cứ, phiền não , chọn lọc, ghi lại điều đọng lại trong tôi nhiều nhất sau dịch bệnh . Có lẽ đó là cảm nhận sâu sắc về sự vô thường . Bệnh dịch không phân biệt quốc gia , dân tộc , người giàu hay nghèo , dân lao động hay giới trí thức ... Sự mất mát về người trong bệnh dịch không gì bù đắp nổi. Một người bạn tài năng ra đi bỏ lại dở dang bao nhiêu dự định, nhiều dự án kết nối cộng đồng, chưa kịp cầm tay con gái trao cho chú rể. Nhiều người đến nơi tập trung và trở về trong hình dáng hũ tro cốt. Không ít cha mẹ còn chẳng kịp nói lời từ biệt với các con . Tất cả chỉ là hữu hạn Cần tỉnh thức và sẵn sàng. Cần châm đầy dầu vào đèn vì hoàng tử có thể đến bất cứ lúc nào(trích chuyện Thánh Kinh) Hôm nay tôi chưa mắc Covid nhưng chưa chắc ngày mai không. Tôi tự nhủ nên sống tốt mỗi ngày . Nói nhiều lời yêu thương hơn với người thân . Tử tế với mọi người như ngày mai là ngày tận thế . Mỗi ngày , lúc bình minh , tôi muốn hỏi chính mình : Muốn vui hay buồn . Chắc chắn mình phải vui để cảm thấy dễ chịu với bản thân , với mọi người và không phải làm điều gì dại dột . Hoặc lỡ đã làm điều ngu ngốc, tôi sẽ học cười vào chính sự ngu ngốc của mình. Có ai đó đã nói : Một người bị bệnh và rối trí vì họ không biết tĩnh lặng . Nên tôi sẽ dằn lại và chỉ nên nói một nửa điều tôi hay nói và muốn nói và lắng nghe, lắng nghe nhiều hơn . Cảm ơn các bạn đã trôi theo sự lan man của tôi.

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận