Dịch bệnh và những điều tôi đã học được

Immediately :

00:00
  • Tôi còn nhớ những ngày đầu khi dịch bệnh mới bắt đầu bùng phát thì chung cư tôi đã có 1 ca nhiễm và thế là chung cư tôi bị phong tỏa với hơn 1000 người. Thời điểm chung cư bị phong tỏa lại đúng vào những ngày cận tết Nguyên Đán. Lúc đó còn chưa ai được tiêm vắc xin và chỉ đọc báo hay xem tivi thấy cảnh tượng chết chóc đau thương ở Vũ Hán nên ai nấy đều hoảng sợ. Đó cũng là cái tết mà tôi không bao giờ quên, hơn 30 năm chưa bao giờ tôi ăn tết xa nhà và đây là trải nghiệm lần đầu trong đời. Không khí tết hầu như không còn thay vào đó là sự hoang mang, lo lắng nhưng tôi tự động viên mình là sẽ ổn, không sao. Một cái tết lặng lẽ phòng có hai chị em nhưng bé trong phòng ở lại bệnh viện làm việc luôn không về. Ba mẹ tôi thì rất lo lắng nên ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm. Mỗi lần ba mẹ gọi thì tôi cứ nói là con ổn, con không sao, ba mẹ cứ yên tâm nhưng thật sự trong lòng tôi rất buồn, rất muốn về sum họp, đoàn viên cùng gia đình. Có lẽ chưa bao giờ tôi thấm thía được mình cần và nhớ người thân đến vậy. Tôi nghĩ lại những ngày trước đó và tự trách: "sao mình không về nhà thường xuyên hơn, sao mình vô tâm đến thế, mỗi lần về thời gian ở nhà cùng ba mẹ thì ít mà lại dành nhiều thời gian vui chơi bên bạn bè.". Có lẽ chỉ khi rơi vào hoàn cảnh này thì tôi mới có thời gian suy ngẫm lại và nhận ra mình đã bỏ lỡ nhiều thứ quý giá, đã quá vô tâm với người thân của mình. Tôi càng thấm thía hơn câu nói "nhà là nơi để về", dẫu có đi đâu, có vui vẻ thế nào thì gia đình vẫn là trên hết, nơi đó ba mẹ luôn dõi mắt ngóng trông tôi về từng ngày. Và cũng trong lúc dịch bệnh ấy tôi lại cảm nhận được điều quan trọng nhất đó chính là giá trị của tình người. Dịch ập đến bất ngờ tôi cũng không chuẩn bị được lương thực thực phẩm gì nhiều vì nghĩ mình cũng sắp được về quê ăn tết nên không cần mua trữ. Nhưng điều may mắn nhất có lẽ là xung quanh tôi mọi người đều rất tốt và rất tử tế. Nhà nào có gì nhiều thì chia sẻ cho nhà không có, có khi chỉ đơn giản là vài chén gạo, vài gói mì, cọng rau, cái trứng,...nhưng nó rất ấm áp và tình cảm. Lúc ấy lực lượng chính quyền địa phương cũng ủng hộ, vận động thêm những nhà hảo tâm hỗ trợ người dân chung cư lương thực, thực phẩm và có cả bánh tét, bánh chưng để cho mọi người có không khí và niềm vui tết. Chưa bao giờ tôi cảm thấy ấm lòng đến thế, mọi người luôn quan tâm và chia sẻ cùng nhau tất cả những gì mình có với tinh thần " tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách". Thật sự tôi cảm thấy rất biết ơn vì cuộc sống này vẫn luôn đẹp và ấm áp tình người, có hoạn nạn mới thấy được chân tình và không ai bỏ rơi ai. Và khi dịch bệnh bùng phát lại lần 2 với mức độ nghiêm trọng trên cả nước, tôi phải vào công ty làm việc 3 tại chỗ và lúc đó nhà nước ra chủ trương "khóa chặt và đông cứng" để tránh bùng dịch. Tuy ở công ty không được thoải mái như ở nhà nhưng tôi cảm thấy mình cũng rất may mắn vì vẫn còn có thể làm việc có thu nhập và còn được hưởng nhiều phúc lợi, các khoản trợ cấp từ công ty. Có thể nói mình vẫn ở trong vùng an toàn vì không phải ai cũng giống mình được làm việc và có thu nhập. Cuộc sống bên ngoài của mọi người đều hết sức khó khăn, đặc biệt là những người công nhân sống nhờ lương tháng và còn phải gửi tiền về nuôi gia đình nhưng nay lại mất việc không tiền, không lương thực sống qua ngày nhờ hỗ trợ chính quyền địa phương. Và điều tôi cảm phục và biết ơn nhất đó chính là sự hi sinh, cống hiến của lực lượng nơi tuyến đầu chống dịch. Họ bất chấp tất cả, bỏ lại gia đình phía sau theo tiếng gọi của đồng bào, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng làm việc xuyên ngày trắng đêm không nghỉ ngơi để phục vụ và bảo vệ sức khỏe cộng đồng. Có những nỗi đau mà họ phải cố nén, âm thầm hi sinh và cống hiến. Có những người không có cơ hội về nhìn mặt người thân lần cuối nhưng họ vẫn kiên cường tiếp tục phục vụ cộng đồng. Đó là những con người hết sức vĩ đại, là những người hùng của dân tộc thời dịch bệnh. Chứng kiến những mất mát khủng khiếp về người và của từ dịch bệnh, đã làm cho tôi suy ngẫm và rút ra những bài học ý nghĩa cho mình. Cuộc sống này vốn rất vô thường, không ai biết trước điều gì sẽ xảy đến, tiền tài vật chất rất phù du và tất cả sẽ không có ý nghĩa gì nếu chúng ta không qua khỏi dịch bệnh. Điều quan trọng nhất là chúng ta vẫn còn sống, còn sức khỏe, những người thân đều an lành đó đã là hạnh phúc và may mắn. Tự bản thân tôi nhận ra mình phải quý trọng chính gia đình mình hơn, dành nhiều thời gian quan tâm đến gia đình nhiều hơn vì cuộc đời luôn là phép trừ mỗi lần gặp mặt và mỗi lần bên nhau là chúng ta đã mất bớt đi một lần. Cũng chính lúc này là tôi nhận ra mình cần phải tích lũy, tiết kiệm tài chính để sử dụng lúc cần thiết. Và điều sau cùng là dù cuộc sống có đưa đẩy chúng ta đến hoàn cảnh thế nào thì chúng ta vẫn cần có nhau, cần lắm sự chia sẽ giúp đỡ lẫn nhau để cuộc sống luôn tươi đẹp và ấm áp tình người. Chúng ta hãy nhớ mình có hai bàn tay một bàn tay là để giúp đỡ chính mình và một bàn tay để giúp đỡ người khác.
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận