Dịch Bệnh Và Những Gì Tôi Học Được

Immediately :

00:00
Đến nay đã hơn 2 năm mà Covid-19 xuất hiện ở Việt Nam , nó đã gây ảnh hưởng lớn đến tất cả mọi người : công nhân thì thất nghiệp, trẻ em không được đến trường, những người con xa quê không được về với gia đình,... . Trước tình hình dịch bệnh nguy hiểm như thế, mình rất cảm phục các cấp lãnh đạo, các y bác sĩ, các tình nguyện viên... không sợ gian nguy mà gồng mình chống dịch. Để rồi giờ đây  dịch bệnh đã giảm dần, mọi người không phải suốt ngày ở trong nhà nữa, được đi học, đi làm, được nghe những âm thanh nhộn nhịp của con người. Và mình cũng vậy, mình cũng đã được đến trường với bạn bè, thầy cô chứ không phải như trước đây muốn học là phải ôm khư khư cái máy tính hay điện thoại. Dịch bệnh ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống của mình nhưng nói về những điều mình học được trong mùa dịch ấy thì cũng không ít. Năm dịch Covid bắt đầu lây lan ở Việt Nam thì cũng là năm mình học cuối cấp. Thời gian ôn thi ấy không chỉ mình mà những bạn cùng trang lứa khác cũng rất cần sự giúp đỡ của thầy cô nhưng chúng mình đã phải nghỉ học ở trường một thời gian khá dài. Khoảng thời gian này cũng đã giúp mình biết cách tự học, biết tự tìm tòi học hỏi kiến thức, tự tìm đề luyện,... đa số đều tự làm thay vì có sự giúp đỡ cô giáo viên như trước đây. Nhớ những hôm mạng lag ngồi học mà muốn điên đầu, hay những lần năm, sáu đứa một đến nhà thầy cô học, không dám đi đông vì sợ dịch, đứa nào đứa nấy khẩu trang kín mít. Nhớ lại mới thấy đôi khi những thứ có thể lúc khó khiến ta khó chịu nhưng cũng tạo nên những kỉ niệm khó phai. Trong chuỗi ngày giãn cách xã hội, ở nhà suốt nên nhiều lần mình đã thấy bà đau bụng do viêm dạ dày, ông đau ngực do bệnh tim mạch, em trai hay mỏi cổ... . Từ khi đó mình đã biết quan tâm tới ông bà, người thân hơn rất nhiều nhất về tình hình sức khỏe. Trước đây thì sáng đi tối về, không mấy khi được ngồi tâm sự hay vui đùa với mọi người trong gia đình, chưa mấy khi được nấu cho ông bà ăn những món ngon hay thậm chí là bóp tay bóp chân khi đau mỏi. Thời gian dịch bệnh ở nhà cũng cho mình thời gian để thực hiện những điều đó. Đối với mình, gia đình luôn là thứ vĩnh cửu, dù thế giới ngoài kia có đối xử lạnh nhạt, có vùi dập chúng ta đến mức nào thì khi về nhà, khi ở với người thân, chúng ta luôn được quan tâm, chia sẻ, được sống trong hơi ấm tình thương, được bao bọc và che chở. Vậy nên mình càng chăm sóc cho gia đình, người thân nhiều hơn nhất là trước mối nguy hại lớn đến sức khỏe do covid 19 gây ra. Trong những lúc lướt mạng xã hội, đập vào mắt mình là rất nhiều tin tức nơi này có f0, nơi kia có ổ dịch... Thật sự cảm xúc lúc ý rất buồn, mình mới chỉ là một học sinh nên chưa thể trực tiếp làm điều gì đó giúp họ được chỉ biết nghiêm túc thực hiện những đường lối chính sách của Đảng và mong một ngày mọi người đều được khỏe mạnh. Ngoài những tin tức buồn kia thì cũng không ít những video, hình ảnh các y bác sĩ, các anh chị làm công việc tình nguyện, những mạnh thường quân... không ngừng nỗ lực, không ngại khó khăn để giúp đỡ, ủng hộ người bệnh. Trước sự chiến đấu không ngừng ấy, mình cũng muốn đóng góp một phần gì đó có ích, tuy nhiên mình không có khả năng và kinh phí để làm gì đó to lớn nhưng mình cũng đồng hành cùng mọi người bằng cách nhắn tin, gọi điện hỏi thăm những người bạn, người thân mắc covid, gửi lương thực cho họ, động viên về sức khỏe và tinh thần để vượt qua đại dịch. Đó cũng là thứ mình nghĩ đã trau dồi được trong tình hình dịch bệnh. Và thời điểm hiện tại dịch bệnh đã giảm dần, mọi người cũng được tiêm văcxin, những f0 cũng không còn đáng sợ như trước kia nữa. Mình nghĩ dịch bệnh sẽ sớm đi qua và trả cho chúng ta cuộc sống bình thường, không phải sinh hoạt, làm việc với lớp khẩu trang kia. Mặc dù Covid 19 mang nhiều khó khăn và mất mát cho Việt Nam nói chung và mỗi người dân nói riêng nhưng nó cũng khiến tinh thần đoàn kết của dân ta càng tăng lên. Để rồi 10- 20- 30 năm nữa kể cho con cháu nghe về tinh thần chống dịch khiến chúng ta thấy tự hào, tự hào như lịch sử chống giặc cứu nước của nhân dân ta vậy. Giặc ngày xưa là người còn giặc ngày nay là viruss, đánh bại nó sẽ khiến trang lịch sử vĩ đại của nước mình dày thêm, hào hùng thêm và tự hào thêm.
  • dịch bệnh và những gì tôi học được
  • dịch bênh
  • chia sẻ piepme

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận