Dịch bệnh và những gì tôi học được.

Immediately :

00:00
Tình hình sức khỏe của mọi người gần đây ổn không? Đã thành f1 lần thứ bao nhiêu, đã sống qua những tháng ngày dịch bệnh như thế nào. Hậu covid bạn đã ổn định lại cuộc sống chưa? Tôi sẽ chia sẻ cùng bạn vài câu chuyện mà bản thân cảm nhận và trải qua những tháng ngày dịch bệnh nặng. Covid ghé thăm cách đây 2 năm rồi thì phải. Cũng vừa đúng lúc tôi 18 bước ra đời. Năm đầu tiên mọi thứ vẫn ở tầm kiểm soát. Nặng nề ảnh hưởng nhất là ở khu vực miền bắc. Thật may tôi ở miền nam nên sự trải nghiệm ban đầu với từng công việc không bị cản trở. Năm thứ 2 - 2021. Cuộc chiến giữa sức khỏe và virus gầnn như không hồi kết. Dịch bệnh tràn lan khắp tất cả miền đất nước, ghé từng ngóc ngách trong phố, ghé từng công ty hàng nghìn công nhân, ghé về cả miền quê bình yên. Là một đứa con đi làm xa tôi cũng thuộc những người bị ảnh hưởng nhất . Công ty đề ra nhiều phương án để duy trì hoạt động, nhưng tất cả đều phủ bỏ. Bởi dịch ghé bên lúc nào mà không kịp trở tay. Công ty buộc tạm thời đóng cửa, giãn cách 14 ngày theo quyết định của tỉnh Bình Dương. Tôi ngày đó đắn đo giữa ở lại chờ đi làm và về quê tránh dịch. Bước đi nào cũng thấy không tốt. Ở lại thì không biết đến bao giờ, trở về thì sợ lan truyền dịch, hàng xóm lúc ấy kì thị người ở vùng dịch trở về. Bao đêm nhốt mình trong phòng theo chỉ thị, suy nghĩ, đắn đo. Tôi và chị họ quyết định về nhà tránh dịch.  Ngày hôm đó, trời mưa tầm tã, mưa bão táp. Quãng đường 300km phải mất 12tiếng đồng hồ mới trở về nhà. Dòng xe máy với biển số xe là người miền trung và bắc chạy nguyên một con đường dài cả nghìn chiếc. Đường xa, trời tối, trời mưa, quần áo ướt, hạn chế dừng đỗ. Hành trình đó tôi biết chuyến đi trở về này quả thực là một trải nghiệm. Những con người xa xứ đi làm ăn mà không may dịch bệnh cản trở, bỏ tay trắng trở về. Trở về bằng nỗi lo là f0, chi phí cách ly, ngày trở lại, sống chết....lòng ai cũng đều là nỗi lo. Trước mắt chỉ là mất công việc, chênh vênh một chút. Phía trước là không biết ngày trở lại, sau dịch bệnh liệu ta có còn sống. Tôi trở về nhà, sau 1tháng cách ly. Về bên ba mẹ, về bên bữa cơm nhà. Và về đúng mùa trái cây. Nhiều lúc nghĩ không có dịch bệnh thì chẳng mấy khi có thời gian để về lúc này. Đúng lúc có chôm chôm, sầu riêng, bơ, nhãn, chuối....ở nhà là nhất. Lâu lắm rồi mới có nhiều thời gian ở cạnh ba mẹ, phụ giúp việc nương rẫy. Hàng ngày, đọc tin con số người mắc và tử vong tăng cao. Lòng sốt vó không biết khi nào mới trở lại để làm việc. Cũng 1tháng, 2tháng...mọi thứ không ổn hơn. Chỉ là chúng ta tập thích nghi hơn thôi. Tiêm vacxin coi như một bệnh bình thường. Thấy dòng người ngược đường trở lại thành phố cũng có chút đắn đo. Nhưng thiết nghĩ công việc làm lúc nào cũng được. Sức khỏe của mình là quan trọng hơn. Quyết ở nhà phụ ba mẹ hái cà phê. Cả ngày trên rẫy, tối đi trà sữa. Tôi trở về cuộc sống bình yên ngày thơ bé. Phơi mưa phơi nắng nhưng không bận lòng vì đồng tiền và áp lực cuộc sống. Sống bình yên bên cạnh gia đình. Được hay mất không còn quan trọng nữa. Vì thật may chúng ta vẫn bình an, vẫn đầy đủ người thân ở cạnh. Vẫn có sức khỏe để đi tiếp. Mỗi lần nhìn lại khoảng thời gian đó thấy mình thật may mắn. Tuy hiện tại mọi thứ vẫn chưa hoàn toàn ổn, nhưng rồi hy vọng bạn luôn giữ sức khỏe, biết yêu thương và trân trọng những điều quan trọng với mình. Đời người sống được bao lâu, ngày mai xa lắm. Đừng bội bạc nhau để rồi xa nhau trong hối tiếc. Yêu thì cứ yêu. Thương thì cứ thương. Không gặp lại nhau thì thôi. Không oán trách nhau. Ngày đó, dịch bệnh mình cùng chia sẻ cuộc sống ở hai thành phố khác nhau, hẹn sẽ gặp lại nhau. Nhưng tiếc thay giờ ở chung thành phố nhưng không có lý do để gặp lại nữa.
  • Thanh Yên
  • dịch bệnh và những gì chúng ta học được

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận