ĐỊNH NGHĨA VỀ HẠNH PHÚC

Immediately :

00:00
Thời tiết oi bức, nắng nóng, kẹt xe khiến con người ta đã mệt mỏi sau những ngày dài làm việc căng thẳng càng cảm thấy rã rời hơn. Tôi dựng xe vào hiên sau gần 2 tiếng đồng hồ vật lộn với khói xe, tiếng còi inh ỏi để được về nhà. Đi thẳng một mạch xuống nhà bếp quăng mình lên chiếc võng mắc trong góc bếp thở dài ngao ngán. Trong gian bếp vang lên tiếng kẽo kẹt theo từng nhịp võng đưa, tiếng củi cháy phát ra tiếng bem bép trong lò và xì xụp của nồi cơm đang sôi. Rất nhiều âm thanh vang lên trong không gian im ắng, rồi tiếng lẹp xẹp quen thuộc của chiếc dép lê lọt vào tai cô và một giọng nói vang lên. “Về rồi hả con? Sao không đi tắm đi mà nằm ườn ra đấy?”. Ngoại nhìn cái dáng người nằm cuộn trong chiếc võng là biết đứa nào. “Con mệt, ngoại à. Sao làm người lớn mệt mỏi thế ạ?” Cô nói xoay người nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà, mái tóc xoăn đã lấm tắm bạc gần hết, mắt bà nhìn chằm chằm tôi lâu lâu lại nheo mắt do ánh đèn dây tóc lâu ngày vàng vọt, mờ đi. “Cha bây, bộ ở đó nhỏ hoài để ba mẹ mày nuôi miết à! Lười quá con à than chi hồi bằng tuổi bây bà làm con cực gấp mấy lần có than đâu.” Ngoại vừa nói vừa xới nồi cơm cho chín đều. Ngoại lạ lắm nồi cơm điện có mà lại chẳng mấy khi dùng toàn nầu cơm bằng củi vừa cực, vừa mệt. “Con biết mà ngoại. Câu này ngoại nói con hơn chục lần rồi. Lâu lâu ngoại cho con than một chút chứ.” Tôi nói giọng mè nheo. “Ừ, than đi rồi dời về mỏ than mà ở. Mà hôm nay lại vụ gì nữa đúng không?” Ngoại lấy chiếc ghế đẩu bằng gỗ nâu xỉn màu ngồi xuống kéo bó rau ngót ra ngồi tuốt từng chiếc lá. Tôi trầm ngâm một lát không biết có nên nói cho bà hay không nữa nhưng không hỏi thì cũng chẳng biết hỏi ai. “Bà ơi theo bà hạnh phúc là gì?” Tôi rụt rè hỏi bà. “Bây lại nghe cái gì hay đọc cái gì sách seo hép gì đó rồi đúng không? Thiệt tụi trẻ bây giờ cứ thích định nghĩa cái này định nghĩa cái kia cho rườm rà. Sống thì cứ sống thôi cần gì phải quy chuẩn này quy chuẩn kia cho mệt.” Bà nói giọng chán nản tiện tay liệng một củ tỏi về phía tôi làm tôi giật hết cả mình. “Lột tỏi đi, không công thì không được ăn đâu.” Tôi đành ngồi dậy cầm lấy củ tỏi và bắt đầu lột trong tiếng đều đều của bà. “Hạnh phúc thì có gì đâu mà bàn. Hồi bằng tuổi bây có cơm ăn, có áo mặt có mạng để mà sống là vui lắm rồi. Giờ thì hay rồi cái gì cũng có nên sinh ra đủ thứ để mà so sánh, đòi hỏi và ganh đua nhau. Hồi nhỏ bây thấy hạnh phúc là gì?” “Con ạ?” Tôi giật mình đáp, không thấy bà nói gì thì tôi biết đây là câu hỏi dành cho mình. “Lúc còn nhỏ, con chỉ muốn nhà có một bữa cơm đầy đủ có thịt, có cá và mỗi tối có tivi để xem, radio để nghe vào buổi tối.” “Nhỏ mà cũng ít đòi hỏi dữ hen. Bây giờ bây có được những thứ đó rồi còn muốn nữa hay không?” “Dạ không.” “Tất nhiên là không rồi hạnh phúc chính là thỏa mãn cái “muốn” của con. Muốn càng nhiều thì yêu cầu hạnh phúc càng cao. Ba mẹ bây cứ hỏi sao bà không dùng cái nồi cơm điện mà nấu cơm, cứ dùng bếp củi tốn thời gian, tốn sức. Cái muốn của họ không giống cái muốn của bà và bà hạnh phúc vì điều bà làm, nó gắn với bà hơn phân nửa cuộc đời nên bà không muốn thay đổi. Nấu bếp củi phải chọn cây khô mới bắt lửa, phải canh lửa, chắt nước nếu không cơm khét, sống,…đủ mọi thứ nhưng cái vị ăn vào nó khác bây à. Hạnh phúc là hành trình trải qua rất nhiều thứ và kết quả cuối cùng bây nhận được là điều bây muốn.” Ngoại nói một lúc rồi im lặng, tôi đưa mắt từ bà rồi nhìn ánh than trong bếp lập lòe lúc sáng lúc tắt. Đúng vậy, tôi muốn quá nhiều nên không đạt được những gì mà tôi mong muốn. Ban đầu, tôi chỉ muốn một công việc ổn định nhưng rồi ki nhìn người khác có nhiều thứ hơn tôi lại ganh tị, tham lam muốn có nhiều thứ như họ rồi khi không có được lại tự khiến bản thân mệt mỏi. “Vậy làm sao để không muốn nhiều như vậy hả ngoại?” “Thì bỏ hết tất cả đi rồi xem cái gì bây không thể từ bỏ nhất thì đó chính là cái bây muốn nhất. Đừng quá tham lam con ạ không có gì là hoàn hảo cái gì cũng có luật bù trừ của nó, được cái này sẽ mất cái kia. Một chân mà đạp hai thuyền thì chỉ có ngày chết chìm mà thôi chi bằng bây cứ đứng trên một thuyền mà có thể chọn hướng đi cho bây là được.” Ngoại nói xong lây mấy tép tỏi tôi lột và mang theo rổ rau ra ngoài sàn để rửa. Tôi cùng tò tò đi theo phía sau bà vì tôi vẫn còn một điều muốn hỏi ngoại. “Ngoại ơi, vậy kết hôn rồi có hạnh phúc không ngoại? Vì con thấy ai kết hôn rồi cũng than thở, cũng cãi nhau rồi ly dị?" Ngoại xả nước bỏ cả rổ rau vào nước để vò cho sạch mãi cho khi xong việc bà mới thong thả đáp lời tôi. “Bây muốn lấy chồng rồi à? Cũng được đó tuổi này hồi xưa là ế rồi đem cho cũng không ai thèm. Mà câu này khó đó?” Tôi im lặng tiếp tục theo ngoại vào trong nhà. Ngoại vẫn tiếp tục công việc mặc kệ tôi nhưng lâu lâu lại nhíu mày suy nghĩ. “Lấy cho ngoại cái nồi phía trong góc bếp, cái nắp ở bên dưới đấy.” Tôi theo hướng ngoại chỉ đi vào góc bếp nhưng tìm thấy cái nồi rồi mà tim mãi cái vung để đậy lại không thấy. “Ngoại ơi con không thấy cái nắp vung đâu hết ngoại đậy đỡ cái này đi.” Tô tiu nghỉu đưa bà và nói. “Thiệt chứ, bây chỉ giỏi có ăn mà thôi. Vợ chồng cũng giống như cái nồi này vậy phải đúng cái nắp vung của nó thì mới có thể vừa được, còn bằng tạm bợ hoặc thay thế thì chẳng bền được.” Bà nói xong lấy cái nắp vung đặt trên bàn ấy thế mà vừa khít. “Nhưng làm thế nào tìm được người vựa vặn với mình ạ?” Tôi hỏi. “Nằm mơ thì sẽ gặp.” “Ngoại cứ giỡn với con hoài.” Tôi nói đoạn lay lay tay bà ra chìu làm nũng. “Không dễ nên mới tìm. Muốn nấu một nồi canh thì phải tìm nồi phù hợp không quá to, không quá nhỏ, rau cũng phải tươi nhưng chọn kĩ thế rồi mà vẫn không thể được nồi canh ngon.” Bà vừa nói vừa cho nồi lên bếp bắt đầu nấu. “Vậy thì phải làm thế nào ạ?’ “Giống như việc con chọn chồng vậy dù có vừa ý thế nào, đáp ứng đủ điều kiện con muốn cũng chưa chắc đã hạnh phúc. Cuộc sống một mình đã phức tạp nhưng khi thêm một cuộc đời bước vào nữa thì cả hai con đều có hai cuộc đời để gánh. Giống như khi nấu canh con bỏ thêm vào gia vị nếu bỏ nhiều muối quá sẽ mặn, nhiều đường quá sẽ ngọt,... phải dung hòa mọi thứ thì cuộc sống mới bền lâu.” Vừa nói bà vừa cho thêm gia vị vào nồi. “Nhưng là thế nào để có thể dung hòa ạ?” “Cái này một mình con thì không đủ mà phải từ hai phía. Người mà ở bên con cả đời là cho dù con có nấu nhạt hay mặn người đó cũng đều khen ngon. Cuộc đời gặp một người như vậy là đủ rồi con ạ. Vì người chấp nhận lúc con tốt nhất và cả lúc con tệ nhất đó là hạnh phúc nhất.” “Có thế không tìm được thì sao ạ?” “Cũng không sao. Cứ tin vào duyên phận và sống tốt thì trời sẽ không phụ lòng người đâu con à. Như ông bây chờ lâu lắm mới gặp được ổng mà chưa được bao lâu ổng đã bỏ đi rất xa rồi nhưng ta chưa bao giờ tiếc vì đã gặp ổng. Hạnh phúc là điều không thể cưỡng cầu hãy hạnh phúc với những gì mà bây đang có.” “Nhưng ba mẹ cháu ngày nào cũng cãi nhau thì có gọi là hạnh phúc không ạ?” Tôi hỏi bà. “Con có chắc là ba mẹ con không hạnh phúc không? Đừng đánh giá mọi thứ qua vẻ bề ngoài chỉ khi con thật sự để tâm cón mới có thể thấy được mọi thứ rõ ràng. Hạnh phúc của mỗi người khác nhau chỉ người trong cuộc mới biết được điều đó.” “Dạ.” tôi đáp rồi lại nằm trên võng đung đưa, vẫn chưa tiếp thu hết được những gì ngoại nói nhưng dường như tôi đã nhận thấy được phần nào đó về hạnh phúc mà bản thân mong muốn. “Muốn hạnh phúc thì đừng suy nghĩ quá nhiều. Đời người đâu quá dài để suy tư con cứ làm những gì con muốn và đối tốt với bản thân và mọi người xung quanh tự khắc duyên phận và may mắn sẽ tìm đến.” Tiếng ngoại vẫn văng vẳng bên tai, chiếc võng đưa cứ đều đều làm tôi buồn ngủ. Sau khi đã có câu trả lời cho những thắc mắc của mình tôi nhận ra thực sự hạnh phúc chỉ là một khái niệm. Thay vì theo đuổi hạnh phúc tôi có thể tự tạo hạnh phúc cho riêng mình và mọi người xung quanh. … Tiếng chuông báo thức vang lên, tôi giật mình với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức, xoa đôi mắt cay xè, nhập nhèm tôi nhận ra mình vẫn trong căn phòng trọ của chính mình. Thì ra tất cả chỉ là một giấc mơ và ngoại tôi mất lâu rồi. Nhưng những lời ngoại nói vẫn in sâu vào tâm trí và tôi biết rằng tôi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn đang chờ đón. Thanh Yên
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • Thanh Yên
  • PieperSTAR
  • Hạnh phúc
  • Piep âm thanh

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận