ĐỪNG HỐI TIẾC VÌ ĐÃ KHÔNG CÙNG NHAU ĐI HẾT CẢ ĐỜI...☘

Immediately :

00:00
Có những mối quan hệ nên dừng lại tại một thời khắc quyết định, như vậy sẽ tốt hơn và sẽ còn đẹp mãi... =================== Bạn đừng hối tiếc khi đã đánh mất một người nào đó hết mực yêu thương, đừng hối hận khi lỡ lạc nhau giữa dòng đời xuôi ngược, bởi lẽ, họ- những con người ấy chỉ có thể cùng ta đi một đoạn đường, chỉ là người bạn đồng hành trên một chuyến xe đi xa mà thôi. Có lẽ họ đã ngồi cạnh ta quá lâu, cùng ta nhìn về một hướng nên ta nhầm tưởng rằng họ và ta sẽ đến cùng một phương. Cho đến khi ta mang trái tim nhỏ bé này thương họ thì họ lại bất thình lình rời đi, làm ta chơi vơi ở giữa đường... Họ bay vào đời ta hết sức thản nhiên, như một lẽ thường tình để rồi khi họ rời bỏ ta, lại cực kì tự nhiên, hết sức bình thường. Tất cả giống như một cơn gió, nhẹ nhàng thoảng qua, làm ta ngây ngất một hồi, làm ta lạnh đến phát run và rồi khi gió biến mất lại khiến ta phát khùng. Tâm hồn vốn quen được sưởi ấm nay bỗng dưng trống rỗng, đầy thiếu vắng, khoảng dư này biết lấy gì bù đây? Họ rời đi như chưa từng tồn tại, đôi khi ta tưởng chừng như mơ hồ, không biết tất cả liệu có phải một giấc mơ chăng? Con người ấy có từng hiện hữu sao? Ta đã tỉnh mộng chưa vậy? Nói đau sâu sắc thì chả đúng, nói nhạt nhòa thì cũng chả phải. Ta chỉ là bất ngờ về sự đến đi bất chợt của họ thôi. Đôi lần đầu tiên có lẽ sẽ đau khổ ít nhiều nhưng vài lần về sau ta thấm nhuần đạo lí: Những người bước vào đời ta đều có nhiệm vụ của họ. Khi họ biến mất ấy là lúc nhiệm vụ của họ đã hoàn thành. Không nên níu kéo và luyến tiếc. Dẫu biết vậy nhưng có những người nào chịu chấp nhận, họ ngoan cố lắm, họ muốn đeo đuổi tới cùng trong khi game thông báo đã kết thúc, để rồi thứ họ nhận lại là vô vàn thất vọng và đau đớn, bấy giờ đành cười khổ, lắc đầu thầm nghĩ " giá như"... Tôi là điển hình của một kẻ như thế. Tình bạn đẹp những năm cấp I tôi cứ ngỡ rằng nó sẽ vĩnh viễn đẹp như vậy, đi cùng tôi đến mãi sau sau này. Bọn nít ranh chúng tôi còn hay nói đùa với nhau: Sau này bà lấy chồng phải mời tui làm phù rể nha ; Mai mốt lên cấp II tụi mình xin mẹ dồn chung vô một lớp học ha? ; Ê, không có mấy bà chắc sau này tui buồn lắm... Vậy mà sau một kì nghỉ hè tan tác cả, giống như một đàn ong vỡ tổ, bay đi tứ tán, đứa phá tổ lại đập tàn tành nát bét cái tổ làm bọn tôi vĩnh viễn chẳng quay về được nữa. Mỗi đứa một nơi, giống như số trời đã định, may lắm mới có được 2 đứa thân 1 lớp, tôi là đứa may nhất...tôi một mình lạc giữa bầy người lạ chứ đừng nói là đứa thân. Thế giới của tôi ngày xưa chỉ gói gọn trong tụi nó, giờ tụi nó xa hết tôi như lạc lõng, quái gì vậy? Xếp lớp sao có mình tôi là vào đây không lấy một mống cùng lớp năm ngoái, đùa hay thật. Tôi cười khổ, vậy mà hôm đầu tiên đi nhận lớp tôi còn vái ông Táo cơ đây. Chắc nhầm giờ ổng đi chơi. Mấy hôm đầu tôi còn chạy long nhong bay hết lớp này đến lớp kia, từ tầng 3 phóng xuống tầng 1 rồi lộn ngược lên tầng 2 để ríu rít tám chuyện với tụi nó nhưng dần dần tôi mệt, bọn nó cũng không rảnh, môi trường học tập mới, ra chơi phải ngồi nhai bài, tôi làm biếng đi, ngồi trong lớp trò chuyện dăm ba câu với mấy đứa bạn mới, dần dần tôi quên khuấy đám bạn cũ dù không biết bọn nó còn nhớ tôi không... Vài đứa bảo chuyển lớp nhưng tôi chỉ cười, mẹ tôi mà cho chuyển thì tôi đi đầu dưới đất. Tôi còn thầm nghĩ: Tại sao tôi phải chuyển chứ? Tại sao không phải là tụi nó? Câu chuyện cứ nhạt dần cho đến khi gặp nhau trên mặt mỗi đứa chỉ còn tồn tại duy nhất nụ cười xã giao. Tôi không biết có được gọi là buồn không, quanh tôi còn có quá nhiều thứ tôi nghĩ về hơn như cố thi đua học tập, lấy lại phong độ,... Tôi quên mất nụ cười duyên của nhỏ vợ 2, nước da ngăm của con vợ cả, gương mặt mũm mỉm của em vợ út, giờ tụi nó thay đổi cả rồi hay chính tôi suy nghĩ nhiều cũng nên. Chỉ là tôi nhận ra hóa ra chúng tôi có nhiều thứ khác nhau quá, lúc trước tôi không biết được. Nhờ vả thì chồng chồng vợ vợ, gượng gượng gạo gạo chứ không còn ỏng ẻo, ngọt như mía giống hồi trước, tôi nghe chói tai, ngứa mắt, nhíu mày chứ không còn vui vẻ cười sặc sụa như xưa nữa. Tất cả cứ thế mà trôi đi. Đến khi tôi bất chợt gặp 1 đứa nào đó ở sân trường thì lòng bỗng bồi hồi khó tả, tôi nhớ đến ngày xưa được nó cổng đi cùng trường té cùng đường, cùng nắm tay nó tung tăng khắp dãy phòng học, được nó đấm vai bóp tay mỏi khi than " Tui gãy tay gãy lưng gòi nè". Giờ nhìn từng gương mặt lạ lẫm đó tim tôi chợt thắt lại, đau nhói lên từng hồi, 5 năm tình bạn chunga tôi chỉ biến mất sau 3 tháng hè ngắn ngủi. Tôi tự an ủi lòng mình tình cảm thời trẻ con đâu có gì để buồn vậy, nhưng tôi lại là một đứa trẻ con lắm chuyện, tôi cứ buồn mãi... Nhưng thà rằng như thế, chỉ tôi, mình tôi thôi, chôn chặt những kỉ niệm năm xưa là được. Cuộn phim này họ không lấy thì tôi giữ, lâu lâu lại mở ra xem. Nó vẫn vẹn nguyên như thế đấy, dù chỉ trong quá khứ thôi cũng là đẹp lắm rồi. Này, nãy giờ đang trông ngóng tình yêu phải không? Không cho bạn toại nguyện đâu, tôi sẽ chẳng đưa ví dụ về mình trong chủ đề này, bởi vì tôi chẳng có gì để nói, hì hì. Tôi biết, có rất nhiều lúc bạn cảm thấy bất ngờ, ngạc nhiên khi ai đó thường ngày vẫn chờ bạn đi học, cùng bạn chuyện trò, sáng sáng chiều chiều tối tối nhắn tin cho bạn, ngày ngày đều hỏi han bạn, bỗng dưng một ngày họ đột ngột biến mất, không chút tì vết...Đau không? Hmm, có chút mất mác. Buồn không? Buồn chứ, thiếu vắng gì đó lẽ ra rất đương nhiên là phải có. Không có thứ gì là "đương nhiên phải có", " đáng lẽ ra như vầy như vậy như kia", tại người ta cho bạn hoài bạn tưởng nó là của bạn, đến khi đưa tay ra lấy, người ta giựt lại bạn mới biết lâu nay mình tưởng bở. Nếu người muốn dừng trong khi bạn không lầm lỗi gì cả, nếu người muốn kết thúc mặc dù bạn vẫn còn rất yêu, thì bạn ơi, buông đi đừng níu giữ, đừng cố tìm lí do, đừng chạy theo cứu vãn. Khi biết được sự thật có lẽ bạn sẽ đau hơn đấy, ngay lúc bức tranh đang đẹp tuy còn dang dở hãy lấy cất đi ngay. Có những thứ cứ trong mơ hồ lại hay hơn rõ ràng...
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • Ru By Nguyễn
  • hối tiếc

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận