Hà Nội trong mắt người thương

Immediately :

00:00
Hà Nội mùa này lắm những cơn mưa, tôi bất chợt nhớ về những kỷ niệm xưa cũ. Tôi vẫn nhớ y nguyên cái lần đầu đặt chân lên Hà Nội. Hà Nội đông xe cộ, tôi loay hoay không biết làm thế nào để bước qua đường. Thoáng chút suy nghĩ lướt qua trong đầu “Hà Nội đáng sợ quá!”. Mỗi năm qua đi, tôi lại thấy gắn bó với Hà Nội nhiều hơn đôi chút. Tôi có rất nhiều điều muốn thổ lộ với Hà Nội. “Yêu thương đâu cần nói ra thành lời. Nhỉ? Cũng như Hà Nội ấy. Lúc mới đến, ai cũng thấy sao mà khó kết thân. Thời tiết thì khó ưa, đất thì chật, người lại quá đông, mà thấy ai cũng vội vàng, nhăn nhó, khó gần. Hà Nội xù xì lạnh lẽo y như lớp vỏ chăn bằng lanh thô ráp. Nhưng nếu bạn chịu kiên nhẫn, chịu nhẫn nại và ở lại thật lâu, bạn sẽ thấy Hà Nội dịu dàng hơn tất thảy. Ấm áp bao dung như chiếc ruột bông dày bịch kia, sẵn sàng sưởi ấm bạn qua những đêm đông cô đơn lạnh giá.” Cũng giống như những trang viết trong cuốn “Nhớ Hà Nội, thương Sài Gòn”, thuở ban đầu, tôi cũng thấy Hà Nội hiện lên có phần náo nhiệt, xô bồ mà gán cho Hà Nội cái mác “khó tính”. Tôi đã sai bởi có những lúc Hà Nội dịu dàng đến lạ. Mùa xuân Hà Nội lại có chút chậm rãi để chuẩn bị cho sự chuyển giao. Mùa hè Hà Nội mát hơn với những cơn mưa rào bất chợt, gột rửa cái nóng oi bức của trời hạ. Mùa thu Hà Nội đẹp hơn với muôn sắc hoa, sắc vàng của mùa lá rụng. Mùa đông Hà Nội ấm hơn nhờ tô phở bò thơm ngon, củ khoai nướng còn nóng hôi hổi. Hà Nội mang trong mình những nét rất riêng, náo nhiệt có, dịu dàng có. Có lẽ, bởi những nét rất riêng, Hà Nội mang đến cho lòng người sự thổn thức, nhớ nhung, tuyệt đẹp trong mắt người thương.
  • KỶ NIỆM
  • PieperSTAR

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận