HẠNH PHÚC CỦA TÔI LÀ NHƯ THẾ ĐÓ

Immediately :

00:00
Hạnh phúc là gì mà con người chúng ta vẫn mãi miết tìm kiếm nó. Có người từng bảo “cả đời không có được một ngày hạnh phúc, vui vẻ”. Hiện tại, xung quanh tôi cũng có rất nhiều bạn vẫn đang tìm kiếm hạnh phúc cho mình. Vậy hạnh phúc khó tìm lắm sao? Hạnh phúc giá trị thế nào mà ai ai cũng muốn sở hữu nó? Đối với tôi, hạnh phúc là một cảm giác khi tôi đạt được điều mà tôi muốn, là những việc làm mà tôi có thể mang đến sự lạc quan cho ai đó, hay chỉ là một niềm vui nho nhỏ bất ngờ ai đó tạo ra cho tôi và làm tôi có thể cười một cách thoải mái. Hạnh phúc là một thái độ sống mà tôi chọn hằng ngày chứ không phải là kết quả. Nhớ lúc còn nhỏ, mỗi khi được ba mẹ mua cho món đồ chơi yêu thích trong lòng tôi đã dâng trào một cảm xúc lạ, một cảm xúc thật đặc biệt, tôi nghĩ đó là sự hạnh phúc của trẻ con. Tôi không được sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng cuộc sống của tôi ngập tràn niềm vui, sự hạnh phúc. Những buổi chiều sau giờ đi học, khi con nước lớn dâng cao tôi phải đi chài, đi nhá, nước ròng thì tôi đi xúc để kiếm thêm vài con tép, con cá phục vụ cho bữa ăn. Tối rọi đèn pin đi bắt còng để làm mồi đặt lộp cá bống dừa. Cơ cực là vậy nhưng chưa bao giờ tôi than vãn vì tôi không nghĩ đó là sự bất hạnh. Tôi và các bạn trong xóm cười tít mắt mỗi khi kéo chài cảm thấy nặng tay, nghe tiếng những con tép búng lách tách dưới miệng chài, hay nhìn thấy mấy chú cá bống dừa nằm gọn trong những chiếc lộp đặt tối qua. Người thì nhỏ, quần áo thì dính đầy bùn lầy nhưng trong lòng tôi hạnh phúc lắm khi trong thùng chứa kha khá những con tép, con cá để đem vào đưa cho mẹ chuẩn bị những món ăn ngon cho gia đình. Tới mùa thì lột lá mía, làm cỏ mía, lột ngọn mía hay tưới mía, ... Cực thì có cực đó, nhưng mà vui lắm nha! Nhớ những buổi chiều khi ánh mặt trời dần tàn tôi một bên mương, ba tôi một bên mương cầm thau tát nước lên tưới những hàng mía vừa nhú những mầm non. Tôi cố tình tát thật mạnh để ướt ba. Mẹ tôi đứng trên bờ nhìn hai cha con tôi đùa nhau dưới dòng nước mát. Những lúc như thế trong lòng tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Những hình ảnh tuổi thơ cơ cực nhưng đối với tôi đó là những trải nghiệm tuyệt vời. Đó là một phần đã tạo nên con người tôi của ngày hôm nay, giúp tôi cảm nhận được sự hạnh phúc rất đơn giản, luôn hiện hữu xung quanh chúng ta. Quan trọng là cách mình đón nhận và giải quyết vấn đề, nhìn nhận nó theo hướng tích cực để sống lạc quan, vui vẻ và hạnh phúc hơn. Bởi vì “Nỗi bất hạnh làm ra con người, còn con người làm ra hạnh phúc.” Khi trưởng thành, tôi lao vào cuộc sống mưu sinh và cũng nhận ra những vấn đề xảy ra quanh mình không đơn giản như khi tôi còn nhỏ. Hạnh phúc là những khi ốm đau tôi có thể ăn có cảm giác ngon, ngủ ngon giấc. Hạnh phúc là khi tôi được ai đó chia sẻ và cùng họ giải quyết được vấn đề của họ. Hạnh phúc là khi tôi viết và chia sẻ cho bạn tôi đọc những câu chuyện nhân văn, những suy nghĩ tích cực để bạn có cái nhìn lạc quan trong cuộc sống, để bạn có thêm động lực đấu tranh với căn bệnh nan y đang phát triển từng ngày. Hạnh phúc là khi nhìn thấy nụ cười của các em nhỏ trong xóm trọ khi nhận được những món quà của những nhà hảo tâm trao cho. Hạnh phúc là những buổi sáng thức dậy sớm ra công viên chạy bộ và được hít thở bầu không khí trong lòng lành. Hạnh phúc là khi ngắm mình trong gương vẫn thấy được nụ cười tươi và tràn đầy năng lượng sau một ngày làm việc. Hạnh phúc là mỗi ngày vẫn được trò chuyện cùng ba mẹ, nghe ba mẹ kể những câu chuyện đời thường ở quê nhà. Hạnh phúc là mỗi khi về nhà được thưởng thức những món ăn ngon do mẹ nấu. Thế đó, giờ đây hạnh phúc đối với tôi từ những điều rất nhỏ trong cuộc sống. Nhưng để có thể cảm nhận được những niềm hạnh phúc đó là một quá trình tôi đã tự mình rèn luyện tư duy từ bên trong. Kể từ khi tôi biết buông bỏ quá khứ, xem quá khứ là một sự phản ánh, giúp thức tỉnh bản thân để tạo ra phiên bản tôi ở hiện tại tốt hơn. Tôi không tưởng tượng nhiều về tương lai, vì với tôi tương lai tốt hay xấu phụ thuộc rất nhiều vào tôi ở hiện tại. Với suy nghĩ đó, tôi không phí thời gian và năng lượng để nghĩ quá nhiều về những gì chưa xảy ra. Tôi luôn cố gắng sống tốt nhất ở hiện tại. Đó cũng là cách tôi chuẩn bị tinh thần để đương đầu với tương lai một cách tốt nhất có thể. Có thời điểm tôi đã không may rơi vào hoàn cảnh bất hạnh. Tôi đón nhận nghịch cảnh đó như một bài thi mà vũ trụ đã vô tình hay cố ý thử thách tôi. Tôi xem đó là “một món quà” được mang đến để rèn cho tôi bản lĩnh, để tôi mạnh mẽ hơn, tự tin hơn. Và cũng từ những lần thử thách đó, tôi nhận ra rằng: Hạnh phúc sẽ đến với chúng ta dễ dàng hơn khi chúng ta biết buông bỏ những vấn đề mang tính tiêu cực, chúng ta bỏ tính phàn nàn, chỉ trích bản thân hay người khác mỗi khi chúng ta không hài lòng về một việc gì đó, hãy ngừng đỗ lỗi cho nhau mà hãy góp ý mang tính xây dựng. Tôi nhận ra “Đời người là một hợp đồng trọn gói. Niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau… Tất cả chỉ bán chung một gói, không thể mua riêng từng thứ được.” – sách Trưởng Thành Sau Ngàn Lần Tranh Đấu / Rando Kim. Vì thế tôi luôn trong tâm thế sẵn sàng đón nhận mọi vấn đề xảy ra trong cuộc sống và giải quyết những vấn đề đó theo hướng lạc quan nhất, ít tổn thương nhất. Sau những lần như thế tôi cảm nhận được hạnh phúc đến với tôi dễ dàng hơn.
  • PieperSTAR
  • Thanh Diệu
  • Hạnh phúc
  • kênh quà tặng

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận