•HẠNH PHÚC TÌM KIẾM Ở ĐÂU?

Immediately :

00:00
Chúng ta, có một số người mơ ước về một gia đình hạnh phúc. Vậy như thế nào là đủ để hạnh phúc? Nhà lầu, xe sang hay là tỷ phú? Người ngoài khi nhìn vào một gia đình ngồi trên một chiếc xe hơi đắt tiền sẽ liền cho rằng gia đình ấy thật hạnh phúc, ngược lại một gia đình 4 người đèo nhau trên một chiếc xe cũ liền cho rằng họ thật bất hạnh. Thật ra, điều chúng ta luôn tìm kiếm là một thứ hạnh phúc của người khác sở hữu nó, chúng ta vẫn chưa thể nhận ra được những điều hạnh phúc mà mình đang có.... Mình từng nghe câu "Thà khóc trên xe hơi chứ không cười trên xe đạp", một câu nói khiến mình thật suy nghĩ, theo cách nghĩ của riêng mình câu nói ấy cũng có một phần bóng gió "người giàu chưa chắc đã sướng, người nghèo chưa chắc đã khổ". Suy nghĩ của mọi người khi nhìn vào hoàn cảnh của một ai đó, họ liền để cảm xúc của mình cảm nhận thay cho người ta. Khi nhìn vào một gia đình lay lắt từng bữa sống qua ngày, có người sẽ chạch lưỡi thở ngắn thở dài suy nghĩ sao có người lại khổ như thế này, có người lại khổ như thế kia, rồi gia đình ấy có trụ nổi giữa cuộc sống này không,... Mình không quơ đũa cả nắm lòng trắc ẩn của mỗi người, nhưng cách chúng ta nhìn nhận về hoàn cảnh của người khác sẽ giúp chúng ta tìm thấy được hạnh phúc đang ở nơi đâu. Nếu nhìn vào gia đình con cái đang ngồi trên chiếc xe hạng sang, sẽ có người cảm thấy vui lây trong lòng vì nhìn cảnh đó thật hạnh phúc và ấm áp, hoặc có người sẽ vẽ ra một viễn cảnh của gia đình mà họ cho là sẽ rất hạnh phúc đó. Chính điều này đã sinh ra sự so sánh khi nhìn thấy thứ khiến họ hạnh phúc ở nơi người khác... Ngày xưa thầy mình nói "Không ai thuê ta để khóc mướn cho những mảnh đời bất hạnh". Chúng ta vẫn có thương cảm, vẫn có giúp đỡ nhưng hãy dừng ở dưới mức suy diễn ra những cảm giác mà người đó phải hứng chịu. Làm sao bạn biết được một chiếc xe máy biết cười và một chiếc xe hơi cũng biết khóc khi luôn vội suy nghĩ rồi đánh giá những vẻ bề ngoài đó. Có lần ở Bình Chánh mình gặp 2 cô chú khá lớn tuổi đẩy một chiếc xe 3 bánh đang loay hoay nhặt vỏ chai bên lề, chú lấy ca nước ra uống rồi đưa sang cô rồi khà lên 1 tiếng nghe rất sảng khoái, chú nói với cô "Lụm thêm chút nữa rồi tấp vô quán làm tô phở bà ha" rồi chú với cô nhìn nhau cả hai người cười khà khà. Từ khi thấy như vậy mình đã thay đổi suy nghĩ, trước kia hễ gặp ai như cô chú mình đều mặc định cuộc đời sao quá bất công cho những mảnh đời như vậy. Nhưng sự thật luôn đơn giản, họ tìm thấy được một niềm vui lớn trong hoàn cảnh của mình, và họ cũng không nghĩ rằng sẽ có nhiều người nhìn vào cho là họ đang rất bất hạnh. Một nụ cười giữa đem tối se lạnh đã sưởi ấm lòng của mình. Người ta thường nói hoa cho người giàu lệ cho người nghèo, nhưng nhiều khi hoa và lệ vẫn hay đổi chỗ cho nhau. Trong hoa có lệ và trong lệ vẫn có hoa. Chúng ta không thể tìm kiếm thứ hạnh phúc lâu dài ở nơi người khác được, dẫu có thì đó cũng chỉ là nhất thời, chúng ta không cần giàu sang để hạnh phúc, tôi cũng không nói bạn phải nghèo khó để hạnh phúc, ý tôi muốn nói dù bạn ở trong hoàn cảnh nào vẫn luôn có một cánh hoa rơi xuống nơi bạn.
  • HẠNH PHÚC
  • PieperSTAR

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận