Hãy trân trọng những khoảng khắc và hãy ghi nhớ từng khoảng khắc

Immediately :

00:00
TÔI ĐÃ KHÓC KHI ĐỌC BÀI VIẾT NÀY Và cảm thấy không còn thấy phiền khi đứa con nhỏ 1 tuổi cứ quấn lấy mẹ đòi bế Tôi không còn thấy phiền khi phải dắt tay con chập chững những bước đi đầu đời Tôi cũng không thấy phiền khi con thường bắt mẹ ôm trước khi đi ngủ Mọi thứ xung quanh con giờ đây đều là niềm hạnh phúc mà chẳng có chút phiền hà nào vì tôi biết đến 1 ngày nào đó tôi sẽ chẳng còn cơ hội làm lại cái việc đó cho con nữa :((((( ******************************************** Kể từ giây phút đầu tiên được bế con trên tay, cuộc sống của bạn sẽ không bao giờ quay lại như xưa được nữa. Bạn có thể sẽ rất nhớ, thậm chí tiếc nuối con người trước đây, cuộc sống trước đây. Khi mà bạn có thời gian, có tự do và chẳng có gì đặc biệt phải lo lắng. ⁣⁣ Bạn sẽ hiểu thế nào là sự mệt mỏi mà bạn chưa từng trải qua hay từng tưởng tượng, rồi ngày trôi qua dường như giống hệt nhau theo cách: cho con bú, vỗ ợ, thay bỉm, dỗ khóc, chiến đấu với những cơn gắt ngủ, thức dậy rồi cho con ngủ - những chu kỳ có vẻ như không bao giờ kết thúc. Nhưng đừng quên rằng: khi thời gian qua đi, mọi thứ bạn làm và bạn trải qua có thể sẽ trở thành lần cuối cùng. Đó là lần cuối cùng bạn cho con bú. Con ngủ với bạn sau cả một ngày dài ở trường, và đó là lần cuối cùng bạn có thể ôm con ngủ xuyên đêm cho tới khi nó muốn ngủ ở phòng riêng. Một ngày nào đó bạn bế con bên hông và đặt con ngồi vào ghế, rồi không bao giờ ẵm con lên được theo cách đó thêm lần nào nữa. Bạn dạy con cách mặc quần áo, và từ ngày đó con thích tự mặc cho riêng mình. Đôi bàn tay nhỏ xíu từng bám chặt lấy tay mẹ giờ đã buông dần ra. Con sẽ ôm bạn và đòi âu yếm giữa đêm, biết đâu đó là lần cuối cùng bạn phải thức dậy để dỗ dành. Một buổi chiều bạn hát cho con nghe khi đẩy xe nôi đi dạo, làm đủ thứ để con ngừng khóc, rồi sau đó không bao giờ hát những bài hát đó nữa. Con sẽ hôn tạm biệt mẹ ở cổng trường, thậm chí khóc khi bố mẹ rời đi. Và ngày hôm sau con mải chạy chơi quên lời tạm biệt, thậm chí tự đi bộ tới trường. Còn nhiều khoảnh khắc cuối cùng nữa, như là câu chuyện cuối cùng còn được đọc trước khi đi ngủ, như là lần cuối lau khuôn mặt lem nhem của con sau giờ ăn, hay là lần cuối con chạy tới và đòi bố mẹ bế bồng lên cao. ⁣⁣ Chỉ đến khi nó qua rồi, chúng ta mới nhận ra. Khi con không còn bé nữa, chúng ta mới khao khát giá như có thêm một ngày nữa. Giá như, còn có thêm một hay nhiều hơn một những “lần cuối cùng” như thế. Làm cha mẹ là vậy, đôi khi chúng ta bị mắc kẹt giữa cảm giác rằng ước gì những ngày tháng này qua thật mau, mà rồi có lúc lại muốn thời gian ngưng đọng lại. Nhân một ngày bế em bé nhỏ, tự dưng nhận ra mình không thể nào nhấc bổng em bé lớn lên được nữa rồi.🙂 Linh Phan

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận