HỐI HẬN LIỆU CÓ MUỘN MÀNG?

Immediately :

00:00
Dần về khuya, sự im ắng lại bao trùm khắp không gian. Mới cách đây có vài tiếng thôi, khắp căn phòng còn rộn vang tiếng cười của người, người đi rồi để lại một khoảng không gian vắng lặng, hơi ấm người dường như vẫn còn phất đâu đây. Lúc ở gần bên cứ mãi né tránh, để rồi lúc tiễn người đi lại cảm thấy không nỡ, cố nhìn quanh để tìm hình bóng người. Trái tim cứ không ngừng trách cứ bản thân với hai từ "giá như" trong tiếc nuối: giá mà lúc ở bên người dịu dàng hơn một chút, đằm thắm hơn một chút, ấm áp hơn một chút, bớt trẻ con hơn, vui vẻ hơn với người … Con người ta thật lạ, cứ mãi chơi trốn tìm với chính cuộc đời mình. Lúc có cơ hội được sống trọn vẹn với hiện tại thì không biết nắm giữ, để rồi ngồi mơ mộng về những tháng ngày xa xăm hay hối tiếc về những vụng về, lầm lỗi trong quá khứ. Sao ta cứ mãi ngốc nghếch đến như vậy? Thầm trách bản thân cứ như cô bé ngốc nghếch khi ở bên cạnh người. Người không quản đường xa đến thăm mình, bỏ không biết bao nhiêu thời gian và công sức chỉ để đổi lấy nụ cười của mình, còn mình cứ sống hà tiện ngay cả một nụ cười, cứ giận hờn vu vơ và trút những bực dọc lên người mình thương. Xin lỗi người vì những phút giây vụng dại, vì đã không sống hết mình để vun vén cho tình yêu của đôi ta. Đôi khi biết ơn cả những cảm giác hối tiếc, để em biết mình đã sai trong cách yêu, để em có thể điều chỉnh bản thân và cố gắng sống tốt hơn. Hứa với lòng, ngày mai nếu người đến, sẽ nở một nụ cười thật tươi để chào đón và em sẽ mở rộng trái tim này để yêu thương và sống hết mình cho tình yêu của đôi ta. Hối hận liệu có muộn màng? Ngày mai người sẽ đến chứ?
  • Piepstar
  • PiepMe
  • HỐI TIẾC
  • PiepJOBS

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận