Hội ngộ và chia ly - Ân Nguyễn

Immediately :

00:00
Tôi vô quán quen , ngồi ! Lấy cuốn sách định đọc mà nhác, lại lôi cái điện thoại ra nhắn tin nói chuyện trên trời dưới đất với đứa bạn. Than rằng, dạo gần đây nhiều việc quá, mà việc những đâu đâu không. Kì ghê, xăng thì tăng mà chạy như vịt ngoài trời nắng chói. Làm có cái hợp đồng sai lên sai xuống chi vậy không biết ..thiệt tình ! Mà nó xa lắc xa lơ. Thôi kệ, vừa đi vừa hóng con gió nóng tạt ngang mặt, ngắm đám mây trôi dạt về phương nào vậy . .. Một anh nọ ngồi chiếc bàn bên cạnh, lâu lâu lại lấy chiếc điện thoại, màn hình sáng đèn. Rồi lâu lắm đâu chừng hơn tiếng , một chị nọ đến , ngồi vào bàn và họ cười nói vui vẻ. Tự dưng thấy thích, vì một người đàn ông luôn phải vậy, phải đợi người phụ nữ dù là bạn, là người yêu hay..gì gì cũng được. Đó được coi là sự trân trọng cuộc hẹn dành cho người phụ nữ ấy . Hai con người họ trong quán cafe quen, họ ngồi cạnh nhau, họ gọi cùng nhau một tách cafe, vị quen, cảnh cũ vẫn vậy, nhưng chỉ lòng họ thay đổi! Anh, cằm tách cafe uống một ngụm, rồi lấy điếu thuốc gõ gõ đầu xuống cạnh bàn, cũng chả biết để làm gì chỉ nghe anh từng giải thích là do thói quen. Anh đốt thuốc , khói bay vòng xoáy tựa hư không phả vào không trung cái nhạt nhoà rồi tan biến. Chị, im lặng đưa mắt nhìn ra khoảng mênh mông ở ngoài kia, chắc đám Lục Bình dạo này nhác trổ bông, hay dòng nước lạ xuôi chúng về hướng khác, để bây chừ ngổn ngang như lòng chị, có lẻ ! Rồi trong cơn mụ mị nào đó anh cảm nhận được cái yên ấm nơi lòng chị. Quán Cafe này quen thật, nơi anh và chị bắt đầu! Và sẽ kết thúc tại nơi đây. Hội ngộ rồi lại chia ly... Biết bao nhiêu lần, bận lòng lắm chỉ là không nỡ, anh không nỡ làm chị buồn, chị không nỡ để anh sống mà không có chị. Anh không nỡ dứt tình chị, chị lại thấy xót lòng khi phải chịu đựng câu bỏ anh mà đi. Nhưng cuối cùng thì sao ? Chữ duyên không dành cho anh và phận xem lưng chừng dứt. Nếu không chấp nhận, thì anh và chị ? Lại làm nhau đau. Anh bảo : hãy hiểu, thông cảm cho nhau thì sẽ cùng nhau nắm lấy mà đi hết đoạn đường Chị bảo : thôi thì nếu anh còn thương em, thì đừng gặp nhau nữa , vài ba năm nữa anh về, biết đâu mình sẽ làm bạn. Rồi chị quay đi, chỉ thấy đôi mắt ngân ngấn lệ, không phải khóc, chỉ là ngước mặt lên trời, nhìn đám mây lơ lửng ở trên kia, nuốt vội ít nhiều miền riêng vào trong, như cái vội lòng người đau đáu. Anh, lặng lẽ dắt xe quay trở về, nơi ấy là cuộc sống của anh. Không có chị sẽ tốt hơn rất nhiều, chị biết! Hai con người họ đi về hai hướng. Bởi cho dù có cố mấy, thì họ vẫn mãi mãi không thuộc về nhau. Không tên gọi, không tình nhân, càng không phải là vợ là chồng ? Rốt cuộc thì vì điều gì họ lại nắm tay nhau ? Duyên hay nợ, đam mê hay sự trêu ngươi của đời ? Rốt cuộc họ là gì !!! Liệu chăng có còn hội ngộ giữa dòng đời tấp nập này nữa không ? Một câu hỏi rất lớn vẫn bỏ ngõ ...
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • HỘI NGỘ
  • Không người nghe
  • Lá Thư Tâm Sự
  • PieperSTAR
  • Cafe vlog
  • PiepAudio
  • Ân Nguyễn
  • piepme

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận