Không phải vấp ngã nào cũng khiến bạn trưởng thành.

Immediately :

00:00
Vấp ngã để rồi trưởng thành nhưng nhiều lần như vậy vẫn không thể học được cách làm sao để không té cùng một nơi, cùng một chỗ và không đứng lên được thì bạn phải xem xét lại. Ngẫm lại những lần đau ấy bạn đã biết vấn đề ở đâu nhưng không chấp nhận như không tập trung, chủ quan và tệ hơn nữa là đổ lỗi cho người, sự vật khác. Nhận ra lỗi của chính bản thân để sửa chữa rồi lần sau không va vào vấn đề đó nữa thì đó là khi bạn thay đổi và trưởng thành hơn. Phải học cách té đúng cách thì bạn mới thấy được giá trị của những sai lầm. Khi còn bé, mỗi lần té ngã bạn luôn được ba mẹ dỗ dành đó không phải lỗi của bạn là do cái ghế, cái bàn và cục đá làm bạn ngã mà thôi. Điều đó in sâu vào tiềm thức và khiến bạn tin mọi việc xảy ra đều không phải lỗi do bạn vì khi đó bạn sẽ không thấy được cái sai cái cần phải sửa và chịu trách nhiệm. Nếu mọi việc vẫn cứ tiếp diễn thì khi trưởng thành bạn sẽ mắc một hội chứng tâm lý "nạn nhân". Bạn luôn cảm thấy bản thân mình là người bị hại trong tất cả mọi thứ. Bạn không có hoàn cảnh tốt, ba mẹ có điều kiện nên không thể làm được những gì mình mong muốn. Sếp không hiểu ý bạn, công việc quá nhiều, quá khó bạn không làm được vì bị giao việc quá nhiều. Bạn sẽ luôn là người đáng thương khi vấp ngã trên đường đời của mình mỗi lúc một nhiều hơn nếu như vẫn giữ quan điểm như vậy. Bạn sẽ chẳng học được gì cả vì không thể chấp nhận được những yếu kém của bản thân để phấn đấu phát triển và thay đổi. Một trường hợp khác nữa là cha mẹ quá nuông chiều con cái không muốn con vấp ngã. Dẫn đến một kết quả có một thế hệ được gọi vui đó là "Gà công nghiệp" gặp khó khăn trong việc xử lý các tình huống và giao tiếp trong xã hội, đưa ra quyết định. Vì tất cả những hướng đi, công việc đều do ba mẹ quyết định và mọi vấn đề ba mẹ giải quyết thay. Vấp ngã nào cũng là bài học để bạn dừng lại đánh giá mọi việc và khả năng của mình. Điều thú vị của một cuộc đua không phải là đích đến mà là quá trình chinh phục thử thách để giành được chiến thắng. Việc chúng ta cần làm bây giờ là học tập, trau dồi thêm kỹ năng và bản lĩnh để khi đối mặt với những thất bại, là những vấp ngã trên đường đời để tự mình đứng dậy. Trong hòa thượng Nhất Thiền cũng có một đoạn thế này "Khi còn bé mỗi lần vấp ngã bạn sẽ khóc để xem có ai đến giúp đỡ mình nhưng khi trưởng thành rồi bạn chỉ nhìn quanh xem có ai chú ý không rồi lau nước mắt vội vàng bước tiếp." Có cái ngã nào không đau, có sai lầm nào không khiến ta sụp đổ, có lời nói dối nào mà không khiến bạn đau lòng. Vấp ngã không đáng sợ, cái đáng phải sợ đó là bạn cứ than vãn, trách cứ, đổ lỗi. Đứng lên đi và bước tiếp về phía trước còn có nhiều điều tốt đẹp hơn đang chờ bạn kia mà.
  • Thanh Yên
  • vấp ngã
  • PieperSTAR
  • PiepJOBS

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận