" Kỷ niệm đẹp nhất của tớ và cậu "

Immediately :

00:00
Ngồi trong lớp mơ màng , cái cách giảng bài của thầy , những phương trình tính toán , hóa học mà tôi nhìn như chữ của người ngoài hành tinh vậy. Năm nay là cuối cấp tôi phải tự nhủ rằng học hành chăm chỉ hơn để có thể thi vào trường đại học mà tôi mơ ước , nhưng giờ đây tôi cảm thấy chán nản , cứ thế dần dần tôi cụp mắt xuống bàn , bỏ ngoài tai những lời trò chuyện của mấy đứa ngồi cạnh và bài giảng của thầy. Những ký ức buồn vui suốt tháng năm nào luôn thích một người khiến trái tim tôi nhói lên , liên hồi loạn nhịp . " Lại nhớ về cậu rồi ..." Tôi vẫn nhớ như in cái buổi chiều hôm đấy , sắp đến tết nên trường tôi có tổ chức hội chợ xuân , các lớp phải nghĩ xem bán những đồ gì trong ngày đó và thi đua văn nghệ với nhau xem ai được giải nhất . Lớp tôi cũng như các lớp khác , chắc chỉ bán vài đồ đã cũ như truyện onepiece, doraemon với giá rẻ bèo , chỉ năm nghìn 1 quyển và tôi là thằng được phụ trách là đóng góp những quyển truyện đó , tiếc đứt ruột với đống doraemon truyện dài mà tôi phải miễn cưỡng đem đi bán với giá chưa được một nửa khi đó . Tiết giải lao đã đến , 1 suy nghĩ khá là táo bạo đến từ tôi : " trên thư viện mới nhập được vài cuốn mới chưa đóng dấu , hay lẻn vô đó chôm vài 3 cuốn Trạng Tý " chắc cô không biết đâu ... Cứ như vậy , khi trống ra chơi tôi liền chạy một mạch lên phòng thư viện , mới bước vào tôi cảm nhận được cái mùi sách đã phai theo năm tháng , cái mùi tôi đã quá quen khi còn mẹ tôi hay buôn bán sách cũ . Tôi nhìn xung quanh và không thấy cô đâu , tốt không có ai cả tôi liền nhanh tay trùm 2,3 quyển vào trong áo rồi chạy ra ngoài thật nhanh , nhưng khi gần ra khỏi cửa , một cánh tay kéo tôi lại ... Tôi giật mình hoảng sợ , nghĩ : " lúc vào mình nhìn làm gì có cô đâu mà nhỉ , thôi xong tôi rồi , tôi lấy hết sức bình tĩnh mà quay lại " . - " Nè T cậu ở đây làm gì thế , rảnh cầm đầu dây cho tớ đan vòng đi , ngồi xuống đây " . Tôi thở phào nhẹ nhõm thì ra G một người bạn cùng lớp tôi cũng là một hoa khôi của khối tôi luôn , được bạn xinh như vậy nhờ tôi cũng khó từ chối . - G cất lời : " cậu cầm lấy giữ cho tớ , xong tớ đan đến đâu cậu dí theo nhé " Tôi hỏi : " ủa sao có mỗi mình cậu ngồi đây làm thôi vậy , mấy bạn nữ kia đâu " - G : " chắc trốn hết xuống chơi đuổi bắt với bọn con trai rồi , cô bảo là chúng tớ phải đan nhiều chiếc vòng hơn để bán , kiếm được nhiều hơn , ủa mà sao cậu không xuống sân chơi mà lên đây làm gì vậy ? ." Bị hỏi bất ngờ , tôi cũng chẳng biết nói như nào chẳng lẽ lại bảo lên đây ăn cắp truyện , tôi không trả lời lại , may mà cậu ấy cũng không hỏi thêm nữa. Một đôi trẻ lớp 3 ngồi đan vòng với nhau trong phòng thư viện . Đôi bàn tay bé xinh khéo léo luồn từng sợi chỉ này lên sợi chỉ khác , nút thắt cứ dần dần chạy về phía tôi đang giữ ... Tôi khá ngại nên cũng chẳng mở mồm nói chuyện được câu nào với cậu , chỉ chăm chú ngắm nhìn cậu đan . Bầu má mềm mại hơi hồng nhẹ , đôi mắt ngây thơ hồn nhiên chăm chú vào những sợi chỉ đang đan chồng lên nhau . Chúng tôi ngồi cạnh nhau khoảng cách chỉ vừa đủ 10 cm , nhưng không cầm tay hay nói chuyện với cậu , càng không cố thu hẹp khoảng cách nhỏ xíu này lại . Tôi nhận ra rằng 7 năm theo đuổi cậu điều làm tôi hạnh phúc nhất có lẽ chính là 10cm này . Khoảng cách giữa hai bờ vai , hai ánh nhìn và 2 nụ cười...thực sự là rất gần . - " cậu đưa tay đây tớ ướm thử xem vừa không nào " : G đột nhiên cất lời - " Ơ , không phải mấy cái vòng này các cậu làm để bán sao ? " Tôi nghiêng đầu thắc mắc . - " Bọn tớ có thừa nhiều chỉ mà , không dùng hết vứt đi lại phí , tặng cậu đó ..." ( Một tình yêu trẻ con trong sáng và đáng ngưỡng mộ nhỉ ? ) Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên hình ảnh cậu cười khi đó , cậu giống như mặt trời vậy ! Đẹp và tỏa sáng rực rỡ .Nhưng tớ chỉ 1 chiếc lá nhỏ nằm im lặng dưới đất , là bóng cây heo quạnh giữa hồ . Nhỏ bé biết bao . Mặt trời quá xa với tớ , tớ chỉ có thể ngắm nhìn , không thề gần cậu , không thể theo đuổi hay cầm nắm .Thích cậu , với tớ giống như giấc mộng đẹp đẽ và đầy luyến tiếc .Đó hóa ra là khoảng thời gian tôi gần gũi với cậu nhất . Cấp 2 khác lớp , cấp 3 khác trường , tôi và cậu cứ dần rời xa nhau như thế , tôi ngây ngơ nhìn cậu trưởng thành dần , xinh đẹp hơn và ở bên cạnh người khác , không phải tớ . Những lựa chọn đó chắc chắn tốt hơn tôi rất rất nhiều . Không phải hạ thấp bản thân đâu nhưng sự thật là trăm phần trăm . Tôi chẳng muốn nhắc chuyện tôi đã từ bỏ việc thích cậu suốt bảy năm như thế nào , tình yêu chẳng cần đợi tuổi đâu. Cậu biết chắc chắn rằng tớ rất thích cậu , chỉ là xung quanh cậu , bất cứ khi nào khi chúng ta gặp lại , cậu đều sẽ có bạn trai tốt và cũng chân thành hơn tớ nhiều . Chỉ là cho đến suốt 7 năm thích cậu , câu cần nói nhất trước mặt cậu , tớ cũng không thể nói ra : -" Tớ thích cậu vô cùng ! " Tớ viết những điều này chỉ là một chút nhớ lại thôi . Cảm xúc ùa về , khuôn mặt cậu khi cười lúc đó tớ vẫn nhớ như in không sao quên được . Những dòng này mong cậu đừng đọc được . Để nếu có ngày gặp lại , tớ không thể bình tĩnh đứng trước cậu được nữa . Những cảm xúc rung động này , tớ gói gọn lại trong tim . Bây giờ , cuối cùng tớ cũng nhận ra , cái kết đáng ra tớ đã biết trước ... Tớ không thể theo đuổi cậu được nữa ! Có 1 câu mà tôi đọc được và thuộc đến tận bây giờ :" Đừng quên tớ nhé ! Không cần cậu phải thích hoặc yêu tớ , chỉ cần cậu không quên tớ thôi . Dành riêng một góc nhỏ bé trong trái tim bé nhỏ của cậu , thỉnh thoảng nhớ đến tớ là đủ rồi ".
  • KỶ NIỆM
  • PieperSTAR

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận