Kỷ niệm không bao giờ quên về ông bà.

Immediately :

00:00
Khi nhắc đến ông bà chắc ai trong chúng ta cũng sẽ nhớ về những kỷ niệm đẹp và êm đềm của thời thơ ấu bên cạnh ông bà. Đối với tôi đó là những kỉ niệm đẹp và cả một miền ký ức tuổi thơ không bao giờ quên có lẽ nó sẽ theo tôi suốt cuộc đời này. Có thể nói tôi rất may mắn khi được nuôi dưỡng và lớn lên trong tình yêu thương ấm áp của cả cha mẹ và ông bà nội. Ông bà đã nuôi nấng, chăm sóc hai chị em tôi từ nhỏ do ba mẹ phải ra đồng làm ruộng sớm hôm vì lúc đó cả gia đình đều nghèo chỉ sống nhờ thửa ruộng của ông bà. Tình thương của ông bà đối với hai chị em tôi cũng giống như tình cảm của cha mẹ dành cho con cái vậy. Nói đúng hơn là ông bà phải làm cha làm mẹ hai lần trong cuộc đời, một lần cho con và một lần cho cháu. Dù nhà nghèo nhưng niềm vui lớn nhất của cả nhà là khi hai chị em tôi lần lượt chào đời. Chính những tiếng khóc, tiếng cười đùa giỡn của chị em tôi đã làm ngôi nhà nhỏ bé thêm vui tươi và ấm áp hơn nhưng đó cũng là gánh nặng chồng chất lên đôi vai của cha mẹ tôi. Họ không chỉ cày cuốc sớm hôm trên thửa ruộng nhà mà còn phải làm thuê cho những nhà có nhiều ruộng đất, phần lớn thời gian của họ đều ở ngoài đồng còn ông bà là người ở nhà thay cha mẹ chăm sóc cho hai chị em tôi. Ông bà chăm chị em tôi từ lúc mới lọt lòng đến khi trưởng thành. Nhà nghèo không có đồ ăn ngon chỉ là những con cá, con cua, con ốc bắt được và những mớ rau hái ngoài đồng đem về ăn. Bữa cơm chỉ đơn giản rau luộc, cá kho vì chị em tôi còn nhỏ nên ông bà và cha mẹ thường không ăn phần mình cá để dành cho hai chi em tôi, họ chỉ ăn phần đầu thôi. Ông tôi thường chan nước mắm vào cơm để ăn, em tôi hỏi ông" sao ông không ăn cá mà chỉ ăn cơm với nước mắm". Ông cười và bảo nước mắm được làm từ rất nhiều con cá nên rất ngon. Em tôi liền nói:” Vậy con cũng sẽ ăn cơm với nước mắm giống ông”, nhưng ông bảo nước mắm mặn lắm chỉ có người lớn mới ăn đươc, con nít còn nhỏ không ăn được đâu. Em tôi không tin liền lấy muỗng chan thật nhiều nước mắm vào cơm, kết quả là mặn quá không ăn được. Lúc đấy ông bảo: "Ông nói mà con không tin, chỉ có người lớn mới ăn được" . Thế là từ đó về sau nó chỉ ăn cá mà không ăn nước mắm. Tôi rất thích món canh chua do nội nấu, nó rất ngon và đậm đà mùi vị quê hương. Mỗi lần tôi bệnh nội đều nấu món này cho tôi ăn, ăn xong là khỏe ngay, nội thường nói vui là tôi bệnh thèm canh chua. Ông bà luôn nhường và dành phần ngon nhất cho chị em tôi. Những khi đi đám tiệc ở nhà hàng xóm, bà thường mang theo bịch ny lông để chứa đồ ăn ngon mà bà không ăn, đem về cho chị em tôi. Khi chị em tôi đi học ông là người đưa rước chị em tôi còn bà thì ở nhà nấu ăn làm công việc nhà. Khi chị em tôi đi học về thì bà đã nấu ăn xong và nấu nước nóng tắm cho chị em tôi sau đó cho chị em tôi ăn cơm trước vì cha mẹ làm việc ở ngoài đồng về muộn nên ông bà đợi họ về ăn chung. Tôi nhớ có lần tôi học bị điểm kém, thế là tôi bị cha la và cha còn cầm roi tính đánh tôi, nhưng ông bà đều chạy lại can ngăn không cho cha đánh tôi, ông bà nói: " Dạy con không nên dùng đòn roi, nhỏ lớn tới giờ tao có đánh mày roi nào chưa, nó học chưa tốt thì nhắc nhở, động viên nó, sao lại đánh nó". Chị em tôi cứ thế lớn lên trong sự yêu thương và che chở của ông bà. Rồi cũng đến ngày tôi rời xa ngôi nhà ấm êm, xa vòng tay yêu thương của ông bà để bước vào giảng đường đại học. Những ngày tôi sắp đi học ông bà cứ dặn dò đủ điều, nói tới nói lui rất nhiều lần, ngày nào cũng nói làm tôi cảm thấy khó chịu dù vẫn nói “dạ, con biết rồi, ông bà cứ yên tâm”. Có lẽ ông bà sợ tôi chưa từng đi xa, sợ tôi bị bạn bè, người lạ lừa vì ông bà nghĩ tôi hiền và còn khờ quá nên ông bà không an tâm. Ngày tiễn tôi đi ông buồn lặng lẽ ở góc nhà, còn bà thì rưng rưng nước mắt. Thật sự lúc đó tôi chỉ nghĩ đến những điều mới mẻ đang chờ đợi tôi phía trước, tôi cũng không mấy buồn và còn nghĩ tôi đi học rồi sẽ về chứ đâu có đi luôn đâu mà sao ông bà làm gì mà nghiêm trọng vậy. Nhưng điều đó chỉ thật sự thấm thía khi tôi bệnh, tôi lại nhớ đến họ vô cùng, tôi thèm nồi canh chua nội nấu, thèm tiếng gọi” ông ơi, bà ơi”, thèm sự vỗ về yêu thương của ông bà, thèm được ở bên ông bà để nhõng nhẽo. Khi khỏi bệnh cuối tuần tôi chạy ngay về nhà, ông bà đều mừng rỡ ôm tôi vào lòng như đã xa cách từ lâu lắm. Cảm giác lúc ấy thật hạnh phúc và bình yên đến lạ. Đến khi tôi tốt nghiệp đại học, thì ông bà cũng lần lượt rời xa tôi mãi mãi. Tôi thật sự rất tiếc vì chưa làm được điều gì cho ông bà, cả đời ông bà luôn sống tằn tiện, sống bằng tình yêu thương vô bờ bến dành hết cho con cháu . Tôi ước ông bà có thể sống lâu hơn để tôi có cơ hội quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho ông bà. Có những thứ khi còn ngay bên cạnh, đôi khi chính bản thân chúng ta không cảm thấy quan trọng và cho nó là bình thường, nhưng khi mất đi rồi mới thấy nó ý nghĩa và vô cùng cần thiết đối với chúng ta. Cuộc sống này rất vô thường, nếu chúng ta còn người thân hãy luôn quan tâm, chăm sóc và dành thời gian ở bên họ khi còn có thể bạn nhé!
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • Kỷ niệm
  • ông bà người yêu thương tôi nhất.
  • PieperSTAR
  • kênh quà tặng

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận