Ký ức vui vẻ

Immediately :

00:00
Nghe hàng xóm hát karaoke bài Chiếc khăn gió ấm , làm mình nhớ Sài Gòn , nhớ con đường Hai Bà Trưng , nhà thờ Tân Định, đường Trần Quang Khải , Trần Khắc Chân...14 Đặng Dung là nơi mình làm việc . Nói làm việc cho nó sang cái mồm , chứ thật ra đi phụ quán cho người ta . Cách đây 12 năm , khi ấy 17 tuổi , cái tuổi bẻ gãy sừng trâu gì ấy ,mà cái tướng như con cò ma ,bẻ gì nổi . Cái tuổi mà con người ta còn đi học , còn mình thì nghỉ học sớm để kiếm tiền . Làm quần quật từ sáng tới tối , phụ bếp,lau bàn , rửa chén .....vv . Có lần rửa xong một mớ dĩa ,bê lên lầu làm bể hết .Bà chủ chửi quá trời.Buổi trưa hôm ấy khóc không ăn cơm luôn . Với tính tự ái , sáng hôm sau đạp xe ra chợ Tân Định mua về đền . Tưởng đâu êm xuôi ,ai ngờ bị chửi tiếp tập 2 . " Trời ơi , cô nói vậy cho cẩn thận , chứ mua đền làm gì ?".Haizz . Nói chung chung là bị chửi suốt cái tội bể chén , đĩa... Làm như vậy , rồi tối thì lo mà đóng cửa ngủ , không được đi đâu cả . Hôm ấy , tự nhiên vui trong lòng thế nào không biết . Bà chủ cho nghỉ sớm , kêu thằng con trai lấy xe con chở gia đình đi dạo thành phố , tất nhiên là mình cũng được đi ké , lần đầu tiên được ngồi xe con vui lắm ,vừa lên xe là nghe" 🎶🎶 Ở bên kia bầu trời , về đêm chắc đang lạnh dần..... 🎶 Cứ nghe nhạc rồi ngắm thành phố về đêm , được đi ngang nhà thờ Đức Bà ,chợ Bến Thành ,thư viện thành phố ,... cuối cùng là dừng lại ở phố đi bộ Nguyễn Huệ dạo mát . Nên bây giờ cứ nghe Chiếc khăn gió ấm lại nhớ Sài Gòn , nhớ tiếng rao hủ tiếu gõ, bánh chưng bánh giò ,.... Nhớ cái thành phố không bao giờ ngủ , bởi vì tiền không bao giờ đủ .hihi
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận