LÀM SAO ĐỂ TÌM KIẾM ƯỚC MƠ CỦA CHÍNH MÌNH?

Immediately :

00:00
Bạn có cảm thấy giống mình không, vô cùng ngưỡng mộ những bạn đồng trang lứa mà đã có hoài bão, ước mơ và lý tưởng. Mỗi lần nghe các bạn ấy nói về ước mơ, mình lại cảm thấy bản thân sao thật nhỏ bé, điều mình thích cũng không biết; rồi cả thế giới bỗng chốc trở nên thật to lớn, mênh mông, vô tận ; mình lại chìm đắm vào những suy nghĩ riêng tư:" ước mơ của mình...ước mơ...là gì nhỉ? “ Khi đọc các bài viết và xem các video có tựa đề như “Làm sao để thành công? "Bí quyết để thành công","Làm sao để sống hạnh phúc",.....chắc chắn sẽ có ý rằng " phải tìm được đam mê, ước mơ của mình, phải biết bản thân mình là ai và theo đuổi đam mê của mình thì bạn mới có thể thành công”. Phạm Lữ Ân cũng từng viết: “ Người nghèo nhất không phải là người không có một xu dính túi mà là người không có nổi một ước mơ”. Xem nhiều, đọc nhiều mình bắt đầu cảm thấy hoang mang rồi lo sợ: “Liệu có phải không có ước mơ thì sẽ không thành công? Phải có đam mê thì mới có thể sống hạnh phúc sao?" Từ đó mình gác lại nhiều thứ để tìm hiểu chính mình, tìm kiếm đam mê. Mình cũng học đòi làm bài kiểm tra tính cách rồi sơ đồ Holland, xem xét điểm mạnh của mình, tự hỏi mình thiên về tự nhiên hay xã hội, có thích hợp với nghệ thuật hay thể thao không? Suy đi nghĩ lại thì vẫn thật mông lung vì hầu hết trước đây mình đều dành thời gian cho việc học trên trường lớp, chẳng khi nào tham gia câu lạc bộ, hoạt động ngoại khóa, thể thao hay vẽ vời, hát hò gì cả. Phải chăng mình đã bỏ lỡ quá nhiều? 4 năm cấp hai của mình vậy mà trôi qua thật nhanh chóng nhưng lại không để lại trong mình một ấn tượng sâu sắc nào. Và trong suốt những năm tháng đó, mình đã tự lãng quên chính mình, khiến ước mơ trở thành thứ xa xỉ, không còn là một thứ tất yếu trong cuộc đời, khiến mình phải khao khát nó, phải sôi máu mà lùng sục, khám phá, y như một người đi săn đang đứng giữa khu rừng với hàng loạt con mồi với sự khao khát cháy bỏng tìm ra con mồi phù hợp với mình nhất. Lúc đó mình vẫn còn ngây thơ thôi, thấy con nào là đuổi theo con đó, người ta bảo mình hợp với nghề gì thì mình tìm hiểu nghề đó, đọc bài viết nào về cái sở thích hay hay mình cũng thử tìm hiểu xem. Nhưng mình chỉ tìm hiểu qua chiếc laptop, đó là lý do khiến mình mãi vẫn chẳng biết mình thích gì. Nghĩ lại thì những người ước mơ làm bác sĩ, ca sĩ, nhà khoa học, nhà văn,.....v.v đều ít nhất một lần trải nghiệm bằng chính đôi tay và đôi mắt của họ. Vậy mà mình lại mong muốn tìm ra ước mơ chỉ bằng cách ngồi trước máy tính và nhờ google search!? Đúng rồi, mình phải trải nghiệm, phải thử thì mới biết được thứ gì hợp với mình chứ! - Mẹ cứ khuyên và thúc giục mình làm giáo viên, hmm vậy thì phải thử dạy kèm cho một số bạn học để biết được cảm giác làm giáo viên nó như thế nào. - Bạn nói:” mày viết văn hay đấy, hay làm nhà văn đi”- “ Chờ tao đọc nhiều sách và luyện tập, tham gia các câu lạc bộ viết lách để xem xem tao có thật sự thích nó không đã.” - Mình có thật sự thích làm nhà khoa học không nhỉ? Phải đọc thật nhiều sách và thử làm các thí nghiệm thì mới chắc được! - Mình có hợp với nghệ thuật không?- Phải tập vẽ vời, tham gia các khóa học, câu lạc bộ để biết câu trả lời thôi. Đôi khi, bạn không thể đặt câu hỏi rõ ràng như thế, vậy thì hãy trải nghiệm thật nhiều thứ, làm quen với nhiều người: tham gia hoạt động ngoại khóa, câu lạc bộ, viết lách, đọc sách, nghe nhạc, chơi cầu lông,...vân vân và mây mây. Chắc chắn, đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu chính mình, lúc đó ước mơ hay đam mê sẽ hiện lên như một ngọn lửa nhỏ nhoi ngày càng lớn dần và ngày càng nóng bỏng, sáng chói ngay trong trái tim bạn. Các bạn còn chần chừ gì mà không lên đường tìm kiếm ước mơ nhỉ? Nhanh lên thì mới “ thoát nghèo” được chứ! Phải tự cảm nhận bằng chính đôi tay, ngắm nhìn bằng đôi mắt và bước đi trên hai chân của chính mình bạn nhé! Như thế thì mới hiểu được bản thân, tìm được đam mê và sống một cách trọn vẹn, không hối tiếc bạn ạ.
  • PiepJOBS
  • PieperSTAR
  • Ước mơ

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận