Lam Sơn - nơi đã cho tôi trưởng thành...

Immediately :

00:00
"Rảo bước trên cung đường xào xạc lá Tôi góp nhặt từng giọt nắng vàng hanh Gói ghém kĩ đem giấu vào tay áo Sưởi ấm lòng cô quạnh giữa trời xanh. Cánh thiên thanh phấp phới đùa trong gió Nhớ làn khói vương trên tóc ai bay Phóng chiếc máy bay có chất liệu bằng nỗi nhớ Ghé vào trạm cũ - nơi hồi ức phủ màu mơ..." Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân, bốn mùa của tạo hóa luôn luân phiên tuần hoàn, một khoảng hoa niên thoáng chốc nhìn lại đã trôi xa quá nửa. Nhắm mắt lại dưới thế giới đang rực sắc vàng từ hoàng hôn buổi chiều tà những ngày cuối xuân, dường như hồn tôi bỗng lâng lâng xao xuyến bởi từng dòng hồi ức miên man. Mùa Thiên Thanh - đó là mùa của nỗi nhớ, là mùa của hoài niệm. Lam Sơn ơi, những ngày hạ đó - cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, đến bây giờ quay lại vẫn sống trọn cảm xúc bởi chất riêng chưa bao giờ phôi phai. Thanh xuân của ai không mơ hồ? Lạc bước vào mảnh kí ức xa xôi trên con đường ngả màu thời gian, tôi bỗng chốc nhận ra khoảng trống tuổi xuân đã được lấp đầy từ lúc nào không hay bởi hai tiếng "Lam Sơn". Lam Sơn, mảnh đất quy tụ tinh hoa xứ Thanh 90 năm chắt lọc, là thanh xuân, là những điều thân thuộc nhất, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn tôi và cho tôi biết thế nào là trưởng thành. Lam Sơn chính là "chuyến tàu vượt thời gian" đưa tôi du hành qua bao vùng đất mới, cùng tôi trải nghiệm những hành trình đặc biệt ấy. Trạm dừng sau cùng đó không phải là kết thúc mà là cánh cửa khởi đầu cho một thế giới mới mở ra đón tôi vào. Lam Sơn chắp dài đôi cánh ước mơ rồi đưa tôi bay cao bay xa, bước chân lên chuyến tàu hành trình cuộc sống, tự phiêu lưu, chinh phục những cung đường mới. Thước phim của hồi ức giống như những hạt bụi nhỏ xoay mình trong ánh tịch dương rực rỡ, tựa hồ chỉ một làn gió thoảng liền tan biến, chỉ đành giữ lại cho thanh xuân. Có thể đó là những điều vẫn đang chôn sâu tận đáy lòng, không nỡ xóa đi cũng chẳng dám mở ra. Nếu ai cũng nghĩ về quá khứ, tất thảy những điều đẹp đẽ xung quanh ở hiện tại đều sẽ trở thành cái bóng và đến một lúc nào đó, hoài niệm sẽ phai mờ dần trên bờ cát thời gian. Thời gian tạo thành hết thảy lại cũng thay đổi hết thảy, dù cho chúng ta nắm giữ đồng hồ cát trong tay cũng chẳng ngăn nổi nhịp chảy đều đặn của bụi thời gian vô tình lặng lẽ. Nhưng nếu ta biết thêm vào nhịp chảy đó những dấu gạch nối giữa quá khứ - hiện tại - tương lai ta sẽ thấy giọt sương trên mi mắt rớm vị chia phôi và ánh mắt màu hổ phách cố gắng che đi nỗi buồn ngày nào giờ đây đã được thay thế bởi nụ cười ngọt ngào lắng đọng đầy dư vị yêu thương. Đời người như tàu hỏa sớm muộn cũng đến lúc vào ga, đến những trạm dừng khác nhau trên cung đường cuộc sống và sẽ không bao giờ quay trở lại. Nên dẫu sao cũng đừng luyến tiếc những điều đã qua vì quá khứ là để trân trọng còn hiện tại và tương lai phía trước mới thực sự để hy vọng, chờ đón. Tôi yêu Lam Sơn, nơi đã bồi đắp tôi bằng những điều tốt đẹp nhất, cho tôi những cơ hội trải nghiệm và hoàn thiện từng chặng hành trình dang dở trên con đường trưởng thành. Tuổi trẻ tôi có Lam Sơn, thanh xuân của tôi có chuyến tàu đang chờ đợi tôi trở về. Lam Sơn - giao lộ của những chuyến tàu chuyên chở kí ức để tôi ngày một trưởng thành...
  • PieperSTAR
  • Lam Sơn
  • trưởng thành

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận