Liệu đó có phải là thương không!

Immediately :

00:00
Khi nhắc đến từ thương thì người ta hay nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ đầu tiên, tiếp theo là tình cảm gia đình. Chắc hẳn chủ đề này sẽ có rất nhiều bài viết rồi nên tôi sẽ không viết nữa. Chỉ là một từ " thương" mà qua cách nghĩ của mỗi người thì lại là một câu chuyện khác, thật kỳ diệu đúng không. Chào cậu, tôi là Sâm và tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện của tôi với chủ đề "thương" này. Hoan nghênh cậu đến với bài viết của Sâm nhé. Cậu có bao giờ ghép từ "thương" và tình bạn với nhau không? Cậu có nhớ lần đầu tiên cậu gặp bạn thân của mình trong hoàn cảnh nào không? Cậu có bao giờ hỏi tại sao bây giờ hai người lại thân nhau như vậy không? Tình bạn cũng như tình yêu, cũng trải qua quá trình từ người lại, quen biết, tìm hiểu và thấu hiểu cho nhau rồi lại sinh ra một xúc cảm gọi là "thương", đồng thời cũng sinh ra một cảm giác coi nhau như người nhà. Không biết cậu có nghĩ như tôi không, nhưng nếu những suy nghĩ của tôi không giống cậu thì cậu cũng đừng ghét bỏ bài viết này nhé. Câu chuyện của tôi xin được phép bắt đầu. Tôi có hai người bại thân hồi cấp 3, bây giờ khi ngồi nhớ lại tôi cũng luôn tự hỏi sao chúng tôi lại thân nhau được nữa. Cả ba quen nhau trong độ tuổi còn ngây thơ từ con người đến tính cách, đối xử với nhau bằng chính con người thật của mình. Tôi và Vân khi mới quen cũng rất khách sáo với nhau nên vì vậy mà cho đến bây giờ khi đã coi nhau như chị em thì vẫn không thể thay đổi được. Cái thương trong tình bạn kỳ diệu lắm, cảm giác như có một người không cùng dòng máu nhưng lại yêu thương và chăm sóc tôi như người nhà. Người mà khi cậu ấy chỉ có trong người năm trăm nghìn đồng nhưng có thể sẵn sàng cho tôi mượn hơn một nữa số tiền ấy. Người mà không bao giờ nói với tôi những câu tình cảm sến súa nhưng lúc tôi hết gạo hết thức ăn lại gọi tôi về để lấy đồ của nó dùng tạm. Người mà giữa mùa dịch bệnh, khi tôi đang cách ly tại trọ không có cái gì để ăn mà cũng chẳng có ai để nhờ vả đã lặn lội đường xa đem thức ăn và gạo lên. Cái cảm giác ra đến cổng chỉ thấy gói đồ, còn bạn thì đã đi được một đoạn, chỉ dám đứng nhìn từ xa, thật sự rất muốn khóc. Đây không phải là thương sao, cô ấy thương tôi nên mới lo lắng cho tôi, chấp nhận và thấu hiểu cho con người và tính cách của tôi, thương tôi mới không để tôi cảm thấy cô đơn lạc lõng giữa cuộc đời. Tôi nghĩ bài viết của mình rất lan man, nhưng tôi vẫn muốn viết. Vân ơi! Bạn cũng thương ni nhiều lắm, tình yêu của bạn dành cho vân là cả bầu trời! Cô bạn thân thứ hai của tôi là một người sinh cùng ngày tháng với tôi, trên giấy là vậy. Chúng tôi quen nhau là một câu chuyện gắn liền với bịch bánh tai và dĩa bánh ép. Cứ sau khi học xong thì ba đứa lại rủ nhau đi ăn bánh tiêu, mà cũng chẳng biết từ bao giờ chúng tôi lại không thể thiếu nhau được. Mỗi lần gặp nhau là nói như thể xa nhau nhiều năm, trong khi ba đứa mỗi ngày đều gặp. Lên đại học tuy Hiền không ở cùng thành phố với hai chúng tôi nhưng vẫn thường xuyên gọi điện và nhắn tin. Tôi không muốn bởi vì khoảng cách địa lý mà làm thay đổi khoảng cách con tim. Nỗi lo của tình bạn xa cũng không kém yêu xa là bao. Tuy xa là vậy nhưng cứ tết đến thì cả ba đưa lại gặp nhau, những chuyện xưa cứ như dòng chảy tuôn về. Năm nào ra tết nó cũng có quà, khi thì bánh tráng trộn chứa đầy tình thương mến thương, khi thì giống năm nay vừa có bánh tráng lại có cả buộc tóc và băng đô. Giá trị không quan trọng ở món quà mà nó cho tôi biết cậu ấy vẫn rất coi trọng tình bạn này, trong lòng cậu ấy hai chúng tôi có một vị trí đặc biệt. Thương là khoảnh khắc khi nhắn với Hiền bảo rằng " tao dính covid 2 vạch rồi" thì ngay sau đó nhận được cuộc gọi hỏi thăm, an ủi . Và rất thực tế, nó đi thẳng vào những triệu chức có thể có và đưa ra một list công việc cần làm để dưỡng bệnh, ngoài ra còn hỏi lấy đơn thuốc nó đang điều trị chụp gửi cho. Cảm thấy ở ngay thời điểm suy sụp nhất lại có một người làm trái tim tôi ấm trở lại. Hơi lan man nhỉ, nhưng ba chúng tôi là vậy, thấu hiểu nhau và chấp nhận nhau để rồi yêu thương lẫn nhau. Thương một ai đó là đồng nghĩa sẽ có hy sinh nhưng chúng ta sẽ vì sự hy sinh đó mà hạnh phúc.
  • Thương! ( ảnh không liên quan ạ)
  • Thương
  • PieperSTAR

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận