Lời tâm sự của người mẹ

Immediately :

00:00
BU QUEN RỒI Bao đời bếp rạ bu đun Khói lòi cả mắt bu quen mất rồi Khi đun là ghế bu ngồi Khi thì viên gạch, khi thời chổi rơm Thế mà cơm dẻo canh thơm Nuôi con khôn lớn con lên thi thành Nhà cao cửa rộng bằng anh Đón bu lên ở thị thành với con Ở nhà chơi lắm cũng buồn Bu vào trong bếp nấu ăn giúp mày Bếp cao sạch sẽ thế này Bu ngồi bu nấu thấy hay con à Không như cái bếp ở nhà Mỗi lần đun khói chết bà con ơi! Lại thêm tro bụi khắp trời Nghĩ mà nó khổ một đời ông cha Bây giờ bếp điện bếp gha Đun lại sạch sẽ Cửa nhà con ơi ! Bao giờ con về quê chơi Mua cho bu cái đun thời cho oai Chẳng cần rơm dạ như ai Mà lửa vẫn cháy trong ngoài dều tay Bu thích cái bếp nhà mày Bu ngồi đun bếp cả ngày vẫn vui. BU CŨNG THÔNG MINH CHỨ BỘ Sữa bu rồi cả sữa tây Bu dành cho mày nên nhớn to cao Nên bu rất mực tự hào Bu chỉ mét mốt cộng vào năm phân Nhiều khi nghĩ cũng tủi thân Bếp nhà anh chị cao gần bằng bu Nhưng mà bu đâu có ngu Chèo Lên chỗm chệ đun cho đàng hoàng Thế mà vợ mày hét toang Sạo bu lại thế hỏng hàng nhà con Vợ mày đúng là xanh non Bu đứng ở dưới đổ còn mạng ko Cả nồi đun trên bếp hồng Ngộ lộn một cái đi tong bu rồi Nên bu mới Lên đây ngôi Cứ làm quả chắc, con ơi đúng nhề Thôi anh cứ cho bu về Bu quen cái bếp ở quê bu rồi Khi đun là cứ phải ngồi Có khói một tý lâu rồi thành qen Bây giờ thành thị bon chen Đun cứ phải đứng không quen bu về. THƯƠNG BU Thương bu lắm cả đời tần tảo Nuôi các con khôn lớn trưởng thành Bao khó nhọc bu nào có quản Chỉ mong là con cháu thành danh Bu mở mặt với đời bươn trải Trốn đô thành nhà lớn điểm danh Là thành quả tháng ngày tiếp sức Vì các con bu hết mực hi sinh Nay các con áo gấm hiển vinh Bu mừng lắm nhưng còn tiên tổ Và ông bà đã khuất ở dưới quê Cha con khuất sớm tối đi về Bu hương khói một đời dâu thảo Tổ tiên mình chu đáo hiếu chung Đón bu lên con cháu vui cùng Để chúng con làm tròn chữ hiếu Về vật chất thì bu không thiếu Trốn đô thành chỉ thiếu tâm giao Con đi làm ti vi nhiều cũng chán Bu tìm đến nấu ăn làm bạn Bữa cơm canh đạm bạc ngày xưa Để con nhớ một thời khốn khó Có hôm nay xin chớ quên đời Bởi quanh ta còn có bao người Vẫn lần hồi kiếm ăn từng bữa Bếp nhà con sao cao chi rứa Loay hoay hoài cũng biết cách đun Tìm mãi sao chẳng có chổi cùn Bu ngồi bệt thế này cho chắc Nhin thấy bu xin đừng thắc mắc Bu quen rồi túc tắc sửa sau....
  • Hoàng Tuấn
  • PiepMe
  • Live ROOM
  • PiepLive

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận