MÀU LAM SƠN...

Immediately :

00:00
Tôi đã từng gắt gỏng vì cái guồng sống vội vã chẳng kịp thở đều nhịp, đã từng khó chịu với những cơn nắng mưa bất chợt chẳng thương ai, cũng từng thất vọng những lúc bản thân nản lòng, những lúc tôi mềm yếu, hoang mang tại chốn Lam Sơn. Có những khi tôi tự nghi ngờ chính mình, tự hỏi mình tại sao lại chọn Lam Sơn và thắc mắc về những điều mà bản thân thực sự mong muốn. Tâm hồn tôi phẳng lặng mà dữ dội dưới tận sâu, chỉ một chút thôi cũng đủ khiến tất cả vỡ òa. Những dòng này, tôi viết cho bạn, cho tôi và cho mọi người – những ai đã, đang và sắp bước qua tuổi 18. Lam Sơn và những lần đầu tiên Tôi được sinh ra và lớn lên ở miền núi, ngọn núi cao dạy cho con người ta cách để vươn lên, và cả… tìm kiếm những chuyến đi của riêng mình nữa. Thời điểm chạm đến giấc mơ Lam Sơn, tôi đã phải nói lời tạm biệt với những điều thân thuộc nhất: Tạm biệt khung cửa sổ nơi tôi vẫn luôn yêu những lúc tĩnh lặng, ngắm nhìn nơi ngọn núi đằng xa kia, thưởng thức cảnh hoàng hôn buông xuống núi và tạm biệt cả thị trấn nhỏ nơi tôi đã gắn bó suốt 15 năm trời. Đó là lần đầu tôi nếm được mùi vị của “xa nhà”. Xa nhà rồi phải tự mình nỗ lực, tự mình chăm lo cho bản thân, buồn bã, cô đơn, thất vọng cũng chẳng có bố mẹ ở bên… Tôi ghét nhất mấy kỳ nghỉ chẳng ngắn cũng chẳng dài, người khác có thể về nhà bất cứ lúc nào còn mình chỉ biết lượn lờ quanh ký túc xá. Thế mới biết, học xa nhà nhiều cái khó khăn lắm chứ chẳng sung sướng gì. Lam Sơn của những buổi sáng trong lành và bóng chiều bình yên Chẳng có bao lần tôi dậy sớm nổi ở cái buổi sớm Lam Sơn đâu, hồi nào mở to mắt cũng sắp đến giờ lên lớp, thức khuya dậy muộn mãi rồi cũng thành thói quen. Rồi ngỡ có hôm thức giấc vào một buổi sớm mùa đông, tôi choàng tỉnh dậy, ngắm nhìn khuôn viên trường bao phủ bởi màn sương “thoắt ẩn thoắt hiện”, ngắm nhìn Lam Sơn yên ắng của một buổi sớm mai, tôi chợt thương nơi này đến lạ… Thương vì một sáng sớm tinh mơ bình yên chứ không có cái cộc cằn nắng gắt của những ban trưa mùa hè. Tôi đã từng dừng lại ở tầng 4, ở nơi lớp học quen thuộc, dừng lại đến gần nửa tiếng ở nơi này, trong một buổi chiều tà khi hoàng hôn đang dần tắt nắng. Tôi không biết mình đang nghĩ về điều gì, nhưng rõ ràng tôi đang giống như là duy nhất ở trong không gian quen thuộc nhưng xa xôi. Xa xôi nhưng rất rõ rệt dù có bị chìm khuất bởi lớp bụi mờ thời gian. Có gì lắng hơn một buổi chiều Lam Sơn, nắng quết một vạt mỏng trên từng con đường, những bước chân xôn xao sau một ngày học, cũng có những bước chân vô định giữa biết bao cảm xúc. Tôi thường có cảm giác mình nhỏ nhoi lắm khi đứng giữa một buổi chiều. Lam Sơn bỗng một khắc đem lại cho tôi sự yên ả lạ kỳ, khiến tôi thật nhỏ bé nhưng lại vô cùng an nhiên. Lam Sơn làm tôi nhận ra ba năm cấp ba chỉ là một thoáng vụt qua như cơn gió Có lẽ, tôi ở Lam Sơn đây không phải là cái duyên thì cũng là định mệnh, là sự sắp đặt thần kỳ nào đó của tạo hóa cho những con người vội vã bước vào cuộc đời của nhau. Tuổi học trò của tôi bước qua cùng những kỉ niệm đậm sâu trong kí ức. Tâm hồn của những bạn trẻ chông chênh như lắng đọng, có một phút nhớ cùng chút thương nghẹn ngào. Thực tế, có những điều giản dị nhưng khi sắp xa rồi tôi cơ hồ mới nhận ra. Những năm tháng cấp 3, với tôi, có cả nụ cười, cả những giọt nước mắt. Là lần đầu tiên tôi khóc vì một người, là lần đầu tiên tôi dẹp cái tính ngang bướng và cái tôi quá lớn của mình! Thời gian vô tình, rồi đến một lúc nào đó tôi sẽ bước ra khỏi Lam Sơn, những người bạn ngày ấy sẽ bước qua nhau như những người xa lạ, vô hình trong dòng người ngược xuôi. Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại, qua rồi sẽ đọng lại sự nuối tiếc khôn nguôi. Nhưng sau tất cả, tôi đã có một tuổi 18 mến thương mà bất diệt! Con đường tôi muốn chinh phục còn dài, còn rộng và thênh thang lắm. Dù sao thì sau đắng cay là hạnh phúc, phải không? Thoáng đó vậy mà tuổi 18 đã sắp rời xa. Thời gian trôi qua với những dư vị thật ngọt ngào. Thành công, thất bại, nụ cười, nước mắt tất cả đã tạo nên một tuổi 18 trong tôi thật đẹp và đáng nhớ. Tuổi 18 là khi tôi được sống hết mình với đam mê, với mục tiêu mà bản thân đề ra. Có những lúc mệt nhoài, áp lực, lênh đênh như một con thuyền chơi vơi nơi biển rộng những tưởng sẽ lạc bước, bỏ cuộc nhưng ngọn lửa của tuổi 18 không cho phép bản thân tôi làm điều đó. Lật tờ lịch bàn, thảng thốt nhận ra tháng năm đã chạm ngõ, bỗng thấy phập phồng trong lồng ngực những cảm xúc rất lạ mà chẳng thể gọi thành tên. Tháng năm dịu dàng có những mảng ký ức về một thời hoa niên tươi đẹp, nhẹ nhàng, khẽ lướt qua như một cuốn phim quay chậm, đủ để tôi biết được mình đã từng có khoảng thời gian hạnh phúc, một tuổi 18 bất diệt như thế nào. Lời cuối: Cảm ơn Lam Sơn - màu của hy vọng! Trong một thoáng, tôi bỗng muốn viết cho bạn, cho tôi, cho mọi người, cho một kỷ niệm không rõ hình hài, cho những điều hoang hoải tận sâu trong trái tim tôi về một Lam Sơn ấy. Người ta vẫn nói tuổi thanh xuân giống như cơn mưa rào. Nhưng tôi lại thấy tuổi thanh xuân giống như một đóa hoa, lặng lẽ nở rộ, lặng lẽ tàn phai nhưng chắc chắn một điều, đóa hoa ấy cũng sẽ có lúc rực rỡ nhất. Tôi không biết tuổi thanh xuân của tôi khi nào thì kết thúc. Tươi đẹp cũng có, đau buồn cũng có. Có chăng tất cả điều đó là thứ gia vị không thể thiếu cho cuộc sống của tôi. Giờ đây Lam Sơn trong tròng mắt của con bé 18 tuổi này, đó là một màu thiên thanh tuyệt đẹp, thắp lên bao hy vọng, ước mơ và hoài bão của lưng chừng tuổi trưởng thành. Cảm ơn sắc Lam Sơn đã cho tuổi trẻ tôi niềm hy vọng cháy mãi!
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • PieperSTAR
  • Lam Sơn
  • HI VỌNG

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận