Nếu ngày ấy anh không chân thành....?

Immediately :

00:00
Nếu ngày ấy anh không đủ chân thành thì có lẽ tôi đã không yêu anh. Ngày ấy tôi chỉ là một cô sinh viên tỉnh lẻ lên thành phố học, và anh cũng thế từ một nơi hẻo lánh, xa xôi nơi điểm cuối của tổ quốc được cơ quan cử học chuyên tu bác sĩ. Có lẽ định mệnh sắp đặt để tôi gặp anh khi chúng tôi cùng trọ chung một dãy nhà trọ. Anh khi ấy không đẹp trai lại hơn tôi cả chục tuổi nên tôi cũng không hề để ý gì đến anh. Nhà trọ có cái sân rộng, khi ấy chiều chiều mọi người ai cũng ra đó đi dạo mát, chơi cầu lông, đá cầu. Và cũng trong những lần đánh cầu lông chung, chúng tôi bắt chuyện cùng nhau, tôi nhận thấy anh là người hiền lành, tốt tính, lại nhiệt tình với mọi người. Thời gian cứ thế dần trôi, chúng tôi thân nhau hơn, tôi rất thích có anh trai nhưng tôi lại là chị cả nên tôi xem anh như anh trai mình. Càng ngày anh lại càng dành cho tôi tình cảm đặc biệt hơn, quan tâm tôi nhiều hơn, mọi người đều ghép đôi tôi với anh. Nhưng tôi không muốn điều đó vì tôi biết chắc tôi và anh sẽ không đi đến đâu vì ngành tôi học nếu về quê anh thì tôi cũng chẳng thể làm được gì và anh học xong cũng phải về quê làm việc cho cơ quan. Lúc nào tôi cũng nói với anh, chúng ta hãy là bạn tốt của nhau hay là anh em tốt của nhau nhé. Có lúc anh muốn thổ lộ yêu tôi thì tôi đều nói sang chuyện khác và cứ nhắc là tôi chỉ xem anh là anh trai và bắt anh hứa sẽ mãi là thế. Có lẽ tôi ích kỹ thật không muốn đón nhận tình cảm của anh nhưng vẫn muốn anh quan tâm tôi. Từ đó anh không nói gì về chuyện yêu đương nữa mà cứ thế âm thầm quan tâm tôi. Tôi còn nhớ có lần tôi đi học tiếng Anh trên đường về xe tôi bị hư, tôi liền gọi cho anh đến giúp. Anh đến nơi và bảo tôi cứ lấy xe anh về còn anh thì dắt bộ xe tôi tìm chỗ sửa, tôi cũng không để ý gì cứ thế lấy xe anh về trước bỏ mặc anh phải dắt bộ xe tôi về một quãng đường hơn 6 cây số. Anh bảo với tôi sáng sang phòng anh lấy chìa khóa xe và đưa chìa khóa xe cho anh cũng được. Tôi cũng đâu biết sáng sớm anh phải thức sớm đi sửa xe cho tôi vì tối qua đã khuya không còn ai sửa nữa. Và có lần bạn cùng phòng xe hư tôi cho bạn mượn xe đi công việc gấp, tôi còn nói với bạn chút anh về tôi mượn xe anh đi học. Khi tôi nhắn tin hỏi mượn xe, anh nói để anh học xong chiều về chở tôi đi học, tôi cũng đồng ý. Thế nhưng anh về trễ do ở bệnh viện có tiết học thêm, tôi càu nhàu anh suốt đoạn đường đến trường, anh chỉ nói “anh xin lỗi”. Anh vẫn ngồi ở hàng ghế đá sân trường ăn ổ bánh mì mua vội để trong chiếc cặp táp cũ, và lấy sách ra đọc đợi tôi tan học và chở tôi về. Những lần tôi thi, tôi thường dậy sớm để học bài anh đều là người gọi điện giục tôi thức dậy hoc, những lần tôi ốm anh luôn là người nấu cháo, mua thuốc nhờ bạn cùng phòng mang cho tôi. Có lẽ chính tình cảm chân thành, sự quan tâm của anh đã làm tôi cảm động và yêu anh lúc nào không biết nhưng tôi vẫn luôn cố chấp không thừa nhận điều đó vì tôi biết rõ tôi và anh sẽ không thể đi chung một con đường. Năm tháng cứ dần trôi, và điều gì đến phải đến, anh cũng học xong và phải trở về quê làm việc. Ngày cuối anh nói sáng mai anh về quê, đêm hôm ấy chúng tôi đã thức trắng đêm ngồi nói chuyện với nhau. Anh nói còn một đêm cuối để tâm sự với nhau, hãy cho anh nói hết nỗi lòng của mình. Anh nói trong nghẹn ngào rằng anh rất yêu tôi, không muốn xa tôi nhưng anh không thể làm khác. Anh hỏi tôi có yêu anh không? Tôi đã bảo rằng không, và thật lòng tôi rất quý mến anh và xem anh như một người anh trai. Có lẽ đó là câu nói dối mà tôi cảm thấy đau lòng nhất vì biết chắc không thể đi chung con đường nên muốn buông tay để anh đi nhẹ nhàng. Có lẽ người ta nói đúng “Chân thành và thật lòng chưa chắc có kết quả tốt. Nhưng chân thành và thật lòng thì sẽ không bao giờ phải hối tiếc. Thế thôi!”. Cảm ơn anh đã đến bên em, đã dành cho em những điều tốt đẹp nhất, đã để lại những ký ức đẹp trong thời thanh xuân của em. Dù ở bất cứ nơi đâu em vẫn mong anh luôn hạnh phúc!
  • Chân thành
  • PieperSTAR
  • kênh quà tặng

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận