Ngược dòng nước mắt...

Immediately :

00:00
Trên thế gian này có rất nhiều chuyện mà bạn nghĩ rằng ngày mai chắc chắn vẫn có thể tiếp tục làm, có rất nhiều người bạn nghĩ rằng nhất định có thể gặp lại. Vì vậy, khi bạn tạm thời buông tay hay quay lưng đi, những gì trong lòng bạn nghĩ chỉ là ngày mai vẫn có hy vọng gặp lại. Thế nhưng sẽ có một lần, khi bạn vừa buông tay, vừa quay lưng đi, mọi chuyện sẽ hoàn toàn thay đổi. Chúng ta đều hiểu chân lý thực tế ấy, nhưng lại chẳng có mấy người để tâm đến nó. Chúng ta luôn phớt lờ người khác đồng thời phớt lờ cả bản thân. Tệ hơn là chúng ta phớt lờ cả những đấng sinh thành. Và trên thực tế, không ít người đã bỏ quên cảm nhận của cha mẹ. Có lúc, chúng ta tự an ủi bản thân rằng: "Sau này con sẽ dành thời gian ở bên cha mẹ". Cứ như vậy, cái "sau này" luôn bị trì hoãn suốt. Năm tháng trôi qua, chúng ta bước chân vào vòng xoáy công việc. Lúc này ta dường như còn bận rộn hơn, phải làm việc chăm chỉ vì áp lực công việc khác xa với những gì bản thân thường tưởng tượng. Có lẽ vì thế mà ước mơ về nhà nấu cơm cho mẹ, đấm lưng cho cha dần trở nên xa xỉ. Nhưng chúng ta không hề biết, vào mỗi cuối tuần, mỗi ngày lễ, cha mẹ đều ngồi trên chiếc giường mà chúng ta thường nằm ngày bé, lật xem những bức ảnh từ thời thơ ấu đến khi trưởng thành. Để rồi đôi vợ chồng già rơi nước mắt buồn bã trong nỗi nhớ triền miên. Đọc đến đây, có phải bạn cũng cảm thấy thoáng buồn và thấy bóng dáng của mình ở trong đó đúng không? Thật vậy, con người là như thế đấy, có hàng trăm lý do khiến mình bận, có hàng vạn lý do khiến mình gửi hy vọng vào tương lai. Thế nhưng thực ra, cho dù bận thế nào cũng chỉ là cái cớ, cái cớ của sự ích kỷ riêng bản thân. Bởi khi muốn người ta sẽ tìm cách, còn không muốn người ta sẽ tìm lý do. Cha mẹ già luôn khao khát được yêu thương. Có lẽ họ chưa từng đầu hàng sự nghèo khó, vì con cái thì dù chịu khổ, chịu mệt đến đâu cũng giữ một bầu trời yêu thương cho con. Chỉ đến khi về già mới sợ cảm giác cô đơn lẻ bóng như vậy, họ cần lắm sự quan tâm và thấu hiểu của con cái. Giống như lúc chúng ta còn nhỏ, đang lẫm chẫm tập đi, không thể rời khỏi vòng tay và sự chăm sóc của cha mẹ, bây giờ họ cũng cần và chờ đợi sự thấu hiểu của chúng ta, đó là thứ tình cảm giản dị nhưng rất đỗi thiêng liêng. Đới với cha mẹ, chúng ra không phải là không hiếu thảo. Nhưng chúng ta thường phạm sai lầm kiểu như chờ con có tiền nhất định sẽ hiếu kính cha mẹ, chờ con mua được nhà sẽ đón cha mẹ về ở cùng, chờ con qua giai đoạn bận rộn này sẽ về nhà thăm cha mẹ, nhưng chúng ta không biết rằng bánh xe thời gian rất vô tình và nghiệt ngã, chẳng chờ đợi ai bao giờ. Cha mẹ đã già, thực sự không thể chờ sự hiếu kính này được. Vậy nên trong khi họ vẫn còn khỏe mạnh, trong khi tinh thần của họ vẫn còn minh mẫn, hãy để cha mẹ cảm nhận được niềm vui bên con cháu, hưởng thụ những năm tháng cuối đời bình an, hạnh phúc. Bởi đối với chúng ta, cha mẹ đâu chỉ có công, có nghĩa, có tình yêu không cần đáp trả. Cha mẹ còn có những nỗi lòng, những dằn vặt của một kiếp nhân sinh. Có đáng để tìm hiểu không? Có đáng để chúng ta lội ngược một dòng nước mắt? Vì trách nhiệm, vì yêu thương và để đón nhận đúng cách.  "...Bốn mùa đông con đi học xa nhà Là bốn mùa mong về với mẹ cha Đường con đi có bước chân lặng lẽ Và cuối đường nắng mắt mẹ chờ mong".
  • cha mẹ
  • PieperSTAR
  • Trách nhiệm

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận