Nhanh một phút chậm cả đời

Immediately :

00:00
Alo, cho cô 1 thùng bia,2 thủng bò húc, 5 thùng sữa fami,1 cây bim bé, 1 cây bim nhỡ, chở luôn cho cô nhé...tút tút.Đi xếp hàng để chở, vẫn chưa xong. Chị ơi, bán cho em cân mì chính, Vâng chị, của chị hết 57 nghìn. Cháu ơi, lấy hàng đám cưới cho cô về luôn với, 200 mâm đầy đủ nhé, đoạn chở luôn cho cô nhé, vâng, cháu lấy luôn bây giờ đây ạ. Rinh rinh chuông điện thoại gieo: alo, chị Nhàn à, vâng chị lấy những gì, đọc để em ghi hóa đơn với, sữa chữa, thuốc lá, bia, nước ngọt...vv ok chị, giờ em lấy hàng cho chị liền..tút tút, chúa kịp cúp máy. Ơ kìa cháu lấy hàng luôn cho cô đi, để cô còn về, em nó xem còn thiếu gì thì cô còn chuẩn bị chứ. Tinh Tinh chuông điện thoại gieo, alo, đi đến nơi chưa, nhanh lên, khách đang đợi lấy hàng, dạ vâng cô, cháu sắp đi đến nơi rồi, đợi cháu cô nhé, lấy hàng chở cho khách mà chạy như mà đuổi. Chưa đi đến nơi, Tinh Tinh, alo, cháu đi đến đâu rồi, dạ, cháu sắp đi đến nơi rồi, cô đợi cháu nhé, nhanh lên không khách đợi lâu người ta bỏ về bây giờ, vâng vâng, cháu biết rồi, cháu xin lỗi cô. Đi đến nơi, cô ơi để bia ở đâu cô, sữa để chỗ nào cô, để ở đấy, khách đợi lâu người ta bỏ về rồi, về bảo bà chủ không đưa được hàng thì thôi, để cô lấy của người khác, mua của ai chả là tiền. Dạ cháu xin lỗi, cô thông cảm cho cháu, hôm nay đông khách, lần sau lấy hàng cô báo trước cháu chở sớm cho cô nhé. Ờ được. Tinh Tinh, chuông điện thoại, bà chủ gọi, alo, bà à, về chưa, nhanh nên, giúp bà với, đang đông khách quá, vâng bà , cháu về luôn đây. Đi phóng như mà đuổi, ngoài đường có gặp người quen cũng không biết ai. Kíkiiit tôi phanh dầm một cái, vì đi nhanh quá mà xe suýt đụng phải một cô giáo cũng phóng xe từ trong trường đi ra, tôi vội vàng xin lỗi cuống cuồng may mà cả hai đều không sao. Nên cô cũng chỉ nhắc nhở nhớ đi đường cẩn thận. Vâng lời cô, lên xe đi mà vẫn còn run, tìm đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, định thần lại, rồi tiếp tục chạy nhanh về quán làm, biết là rất nguy hiểm, rất sợ, nhưng vẫn cứ đi, cố đi cho kịp giờ, kịp đơn hàng cho bà chủ, lo sợ mất khách, mất việc làm. Đó là khoảng thời gian đi làm thuê, bán hàng thuê và chở hàng của tôi. Giờ tôi đã không còn làm nữa và nghĩ lại tôi vẫn còn sợ, thầm cảm ơn cuộc đời vì mình vẫn còn rất may mắn, vẫn khỏe mạnh lành nặn, vì quãng thời gian sống vội, bất chấp cả nguy hiểm, có những tai nạn xảy ra quá nhanh, khiến con người không còn cơ hội để hối hận. Tôi tự thấy mình vẫn còn rất may mắn, vẫn còn có những khoảng thời gian sống chậm lại, cũng phải cảm ơn cả dịch bệnh covit, đó thật sự là khoảng thời gian được gần và quan tâm đến người thân và gia đình nhiều hơn. Qua câu chuyện tôi muốn nhắn gửi đến các bạn một thông điệp: sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn. Thật sự cuộc sống ngày càng phát triển con người cũng chạy theo guồng quay rất vội vàng, hối hả. Tất nhiên không thể phủ nhận lợi ích của việc vội vàng, nhưng hậu quả cũng rất khó lường từ đó mới thấy được giá trị của những phút nhìn lại mình, chậm lại một phút thôi, nhưng kết quả và suy nghĩ sẽ khác. Chúc các bạn hãy sống chọn từng ngày với từng khoảnh khắc mình có.
  • Chậm
  • đi chậm để đi xa
  • Chậm mà chắc
  • PieperSTAR
  • Đồng hành cùng PiepMe
  • phát triển cùng piepme
  • Lớn mạnh cùng PiepMe

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận