Nhìn lại ký ức!

Immediately :

00:00
“Anh lạc giữa những mơ hồ Anh lạc giữa những giấc mơ Giữa khoảng mênh mông là màu hoàng hôn đẫm buồn Anh tìm thấy những kỷ niệm Anh tìm thấy bóng dáng em Nhớ nhớ quên quên nghe mộng về giữa đêm vắng Đời người đã bước qua bao nhiêu năm Buồn vui nhớ thương đi qua cùng thăng (trầm) Có mối tình đầu nào, dài được trăm năm?” -Nhìn lại ký ức- Bạn thân mến! Chúng ta hãy cùng nhau học cách nhớ về ký ức buồn để trở nên hoàn hảo hơn với chính mình nhé! Nghe cứ kỳ lạ thế nào ấy đúng không? Cái gì buồn, đau thương, tiêu cực thì nên quên đi, cất nó vào 1 ngăn của ký ức và… khóa chặt lại, chứ tại sao lại lôi nó ra gặm nhấm làm gì chứ! Bộ lần đó đau thương chưa đủ sao! Biết bao nhiêu người bảo quên đi, buông bỏ đi cho thanh thản, cho yên bình nội tâm. Vậy mà cha nội này lại kêu nhớ là như thế nào chớ? Không dám câu giờ nữa, tại hạ xin phép vào vấn đề luôn! Có những chuyện mà ta cố quên đi, ta cố không nghĩ đến, bởi vì nó ảnh hưởng tiêu cực đến nội tâm của ta, và bởi vì nó in hằn một cách đậm sâu vào trái tim của ta. Chính vì thế! Nó không hề dễ dàng quên đi một chút nào cả, nên ta mới phải cố quên. Nhưng bạn của tôi ơi! Chúng ta đôi lúc quên mất một điều quan trọng là những thứ để lại ấn tượng quá sâu đậm cho bản thân, đến mức mình phải cố để quên, thì mình không quên được đâu, cứ mỗi lần ta cố quên nó là thật ra ta đang nhớ về nó, vì nếu ta thật sự quên được nó, thì ta đâu còn biết nó là gì… để mà quên. Bởi vì ta còn nhớ nên mới phải cố quên, mà mỗi lần cố quên là lại nhớ, rồi cái vòng lẩn quẩn đó cứ lặp lại vô hạn lần, cuối cùng ta chìm vào nỗi đau của một kẻ cố gắng mãi cũng chẳng thể quên đi đoạn ký ức ấy. Có một câu nói khá hay ho trên internet như thế này “để vượt qua được nỗi sợ thì trước tiên bạn phải đối mặt với nó”. Chúng ta muốn vượt qua nỗi đau trong lòng mình, thì chúng ta phải đối mặt với nó thôi. Vì chúng ta sợ cái cảm giác đau đớn đó nên mới cố tìm cách quên đi. Nhưng thật ra cách tốt nhất để vượt qua những cảm xúc tiêu cực đó lại là đối diện với nó và tận hưởng. Đúng như vậy! ý của tôi là chúng ta tận hưởng nó, chúng ta cứ việc nhớ về nó một cách thật tự nhiên và tận hưởng nó như đang xem một bộ phim buồn rất hay mà mình là vai chính. Những lần đầu nhớ lại chắc hẳn sẽ rất đau đớn, buồn bã… nhưng sẽ quen dần và đến một lúc bạn cảm thấy rất bình thường, bình thường đến mức bạn thật sự quên nó từ lúc nào không hay, và thậm chí khi được nhắc lại về đoạn ký ức đó thì bạn cũng chỉ đơn giản là nhớ đến một cách hời hợt, chẳng còn chút gì làm gợn sóng mặt hồ nội tâm của bạn, có khi còn cười, cười thật sự vui vẻ và cảm thấy buồn cười cho chính cái nỗi đau khi ấy, tự hỏi chính mình “sao lần đó có thể vật vã như vậy chứ”. Như cái cách mà bạn xem một bộ phim buồn vậy, xem quá nhiều lần khiến bạn dần chán và chẳng còn cảm xúc gì nhiều với nó nữa, bạn cũng thuộc lòng và chai sạn cảm xúc dần với nội dung đó. Không phải bạn trở nên vô cảm đâu! Đừng lo! Thật ra bạn trở nên chai lỳ mới đúng, bạn chai lỳ với những tổn thương, và những vết chai sần của trái tim đó khiến bạn trở nên mạnh mẽ hơn trong nội tâm rất nhiều, bạn không trở nên vô cảm nhưng mà bạn khó bị tổn thương hơn khi xưa rất nhiều. và bởi vì đã từng bị tổn thương và vô số lần trải qua cảm giác đau đớn để chai lỳ như hiện tại, nên bạn thông cảm và trân trọng những con người tổn thương biết bao nhiêu, vì chẳng ai hiểu vị cay của ớt nếu chưa bao giờ ăn trái ớt nào, chẳng ai hiểu người tổn thương bằng người từng tổn thương… Thật ra gần như tất cả những con người mạnh mẽ, hoàn hảo mà chúng ta nhìn thấy, họ đều đã từng là những kẻ trải qua sóng gió, đau thương, cũng đã từng dằn vặt đến xé lòng. Rồi họ đối diện với nó, họ quen dần, họ mạnh mẽ dần, và họ trở thành những kẻ mang khí chất “trưởng thành”. Họ vững vàng, tốt bụng, biết cảm thông nhưng không dễ ức hiếp. Chúng ta sẽ thấy đâu đó ngoài kia có những con người bình thản trước những biến cố, mất mát trong đời họ, không phải họ vô cảm đâu, vì họ đã quen đối diện với điều đó rồi. Vậy nếu bạn đang tổn thương, không sao đâu! Bạn đang bước chân trên con đường trở nên hoàn hảo hơn, trưởng thành hơn đấy! Thuyền lớn thì chịu sóng lớn, cá lớn thì bơi ở biển sâu, đại bàng thì tung cánh lướt trên những ngọn bão… người mạnh mẽ nhất chính là người chịu nhiều tổn thương nhất. Ta chẳng cần phải “dặn lòng cố quên đi” những kí ức không đẹp, vì có cố cũng không quên được đâu, cứ để nó nằm trong trí nhớ ta một cách tự nhiên, nhớ thì ngẫm thôi, khi nào nó xuất hiện thì cứ nhớ một cách tự nhiên nhất, rồi đến một ngày nó chẳng thèm xuất hiện nữa đâu, vì ta chẳng còn nặng lòng vì nó nữa rồi. như nâng tạ vậy, nâng mãi một mức tạ, đến một ngày mức tạ đó chẳng còn khiến bạn cảm thấy nặng nề nữa. đương nhiên sẽ có những mức tạ ta vĩnh viễn không thể nào nâng nổi, và có những cú sốc khiến ta hoàn toàn gục ngã. Nhưng bạn của tôi ơi! Sức mạnh cơ bắp của ta là có hạn nhưng sức mạnh nội tâm thì không, sẽ vượt qua được hết nếu bạn có lý do, nếu bạn đang gục ngã thì hãy cố tìm cho mình lý do để tiếp tục, nếu tìm mãi không thấy thì thôi cứ gục ngã cho đã đời đi, vì có đôi lúc ngã gục thoải mái hơn cố tìm một lý do trong lúc bế tắc, và hãy cầu nguyện với thượng đế của bạn. Gục ngã cũng được, bỏ cuộc cũng được, nhưng nhớ là không bao giờ từ bỏ mạng sống, còn thở là còn gỡ mà. Phá sản, bạn vẫn có cơ hội thành công trở lại, ai dám khẳng định không thể chứ! Người bạn yêu kết hôn với người khác, ai dám khẳng định cô ấy không bao giờ li dị chứ, quan trọng là bạn dám chờ không! Cụt hết tay chân, ai dám khẳng định bạn không thể làm một diễn giả thành công chứ, hay đơn giản là bạn không thể thành công – ai dám khẳng định điều đó! Gia đình chết hết chẳng còn ai, nhưng ở ngoài kia có hàng hà xa số những cụ già, cháu bé cơ nhở rất vui nếu bạn trở thành gia đình của họ. Đừng để những dòng ký ức đau thương đánh gục bạn. Không cần phải cố quên đi chúng đâu. Cứ để cho trí nhớ của ta vận hành như cách vốn dĩ nó phải làm. Về phần mình, ta đối diện, hưởng thụ nỗi đau, đem niềm đau thương, lấy những ký ức buồn làm xúc tác cho một phiên bản hoàn hảo hơn của chính mình. Bạn muốn nhớ nhớ quên quên hoài một chuyện buồn đã cũ Hay muốn nuốt lấy đau thương mà nuôi dưỡng nên một trái tim mạnh mẽ? … Để cho trí nhớ vận hành theo cách vốn dĩ nó phải làm, cứ để những buồn đau được NHỚ chứ không cần phải cố QUÊN. Sài Gòn 13h00 08/04/2022 Trần Quốc Khoa
  • T-Q-K
  • PieperSTAR
  • NHỚ
  • Nhìn lại ký ức!

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận