NHỚ

Immediately :

00:00
Về trường xưa và nhớ... Sau ba mươi lăm năm trở lại trường Trung học, bóng cũ hồn xưa giờ đã khác rồi. Trường xây mới khang trang hơn . Cổng to và chắc chắn hơn. Tên trường lấp lóa trong nắng sớm. Không gian có vẻ dễ kiểm soát hơn hay do người nhìn nay đã lớn nếu không nói là già hơn. Hàng cây cao trước lớp học cũ gợi nhớ từng đợt gió xoáy, thổi tung lá vàng lên cao theo hình phễu rồi rơi xuống đến rối mắt. Đâu đây vẫn là mùi lá cây ngay ngáy quyện trong khí ẩm ướt sau cơn mưa. Kia là cái nóng bỏng rát chân khi học môn chạy, ném tạ giờ thể dục. Như còn đó ngày cả bọn co ro trong chiếc áo mỏng mùa đông. Chân tìm thân cây, xưa có ai đó thầm khắc tên mình. Dấu xưa nhạt nhòa như chưa từng một thời có lũ trẻ nghịch ngợm . Lớp học mới, bàn ghế mới khiến người đi xa trở về lạ lẫm, e ngại lẫn nao nao. Ngồi xuống ghế, nhìn bục giảng, nhớ dáng cô thầy qua lại. Tay chạm vào hộc bàn nhớ quà vặt giấu kỹ. Tim vẫn hồi hộp sợ bị gọi trả bài. Tai vang vọng tiếng bài giảng, tiếng chuyện trò lao xao. Mắt rưng rưng nhớ buổi tạm biệt, ra trường. Bước ra sảnh giữa, đứng dưới tán bông giấy trầm mặc một chút để nhớ hai cụ bà bán hàng cho bọn trẻ. Lũ quái ân cần gọi hai cụ là Thúy Kiều , Thúy Vân. Nhớ từng bước nặng nề, tan trường về nhà với cái bụng đói meo. Nhớ đôi dép cao su mòn vẹt chiến đấu với con đường đi về gần mười kilomet mỗi ngày. Còn vô vàn chuyện để nhớ, đầy ắp tâm trí của những kẻ tóc hoa râm .Phút chốc họ chợt hớn hở như những chàng trai , cô gái tuổi mười bảy, mười tám vui đùa tung tăng trong sân trường không biết chán. Cảm ơn khoảnh khắc đầy yêu thương, trìu mến giữa những người bạn cùng trường, cùng lớp. Cảm ơn ngôi trường vẫn đứng ở đấy như người mẹ luôn mở rộng vòng tay đón các con về.

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận