Những điều tôi hối tiếc và trân trọng

Immediately :

00:00
Cuộc sống này sẽ có đôi lúc chúng ta nhìn lại và cảm thấy hối tiếc về những việc mình có thể làm nhưng bản thân mình đã bỏ lỡ hoặc những việc mình không có cơ hội để làm. Suy ngẫm lại thì tôi thấy bản thân mình cũng có hai điều mà tôi cảm hối tiếc . Một điều mà tôi mãi mãi không có cơ hội để làm được và một điều mà tôi vẫn còn cơ hội để làm và để sửa sai. Điều đầu tiên mà cũng là điều tôi hối tiếc nhất đó chính là sự ra đi quá sớm của ông bà khi tôi vẫn chưa làm được điều gì để có thể hồi đáp công ơn to lớn của ông bà. Ông bà là người đã thay ba mẹ chăm sóc và nuôi nấng hai chị em tôi trưởng thành do ba mẹ tôi phải lam lũ ngoài đồng cả ngày để có tiền lo cái ăn cho gia đình và phải dành dụm tiền để lo cho chị em tôi học hành. Cuộc đời ông bà đã hi sinh hết cho con và cháu, có thể nói ông bà đã phải làm cha làm mẹ hai lần trong cuộc đời. Công lao to lớn ấy tôi chưa có thể nào đền đáp được. Ông bà lần lượt mất khi tôi vẫn chưa tốt nghiệp đại học. Tôi nợ họ những ân tình mà có lẽ suốt cuộc đời này tôi không thể trả được. Tôi nhớ hồi nhỏ mỗi khi lãnh thưởng nhận được giấy khen, tôi đều vui mừng chạy về khoe cùng ông bà, ông bà cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Ấy vậy mà khi tôi cầm được tấm bằng đại học thì tôi không còn dịp để chạy về khoe cùng ông bà nhưng tôi biết ở nơi xa ấy ông bà cũng sẽ rất vui mừng vì đó cũng là điều mà ông bà mong muốn. Tôi không còn cơ hội để làm gì cho ông bà nhưng tôi sẽ sống tốt để ông bà luôn vui vẻ ở nơi xa ấy. Điều thứ hai mà tôi cũng vừa nhận ra cách đây không lâu sau đại dịch. Có lẽ khi cuộc sống ta vui vẻ êm đềm thì ta chẳng thể nào biết được điều gì là quý giá và quan trọng nhất đối với mình. Chỉ khi chúng ta rơi vào hoàn cảnh khốn khó thì chúng ta mới thấm và nhận ra được đâu là điều mình cần. Khi ấy chung cư tôi bị cách ly vào đúng dịp tết nguyên đán, đó là cái tết đầu tiên tôi không thể về sum họp, đoàn viên cùng gia đình. Cái cảm giác hoang mang lo sợ vì dịch bệnh đang ở rất gần và nỗi buồn khi không thể về quê ăn tết cùng người thân luôn làm tôi cảm thấy bất an và đau đáu một nỗi niềm riêng. Khi ấy ba mẹ tôi cũng lo lắng không kém, ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm, càng làm tôi cảm thấy có lỗi với họ nhiều lắm. Tôi xa quê làm việc, những lần về thăm gia đình cũng không nhiều, vậy mà mỗi lần về tôi cứ mải miết vui chơi bên bạn bè, thời gian dành cho họ chẳng được bao nhiêu. Mà ngược lại mỗi lần tôi về ba mẹ luôn chuẩn bị những món ngon để dành cho tôi, tôi thì chỉ biết vô tư ăn uống, thỏa thích rồi vui chơi bên bạn bè. Tôi cảm thấy hối tiếc về điều đó, lẽ ra ở cái tuổi trưởng thành này tôi phải lo nghĩ nhiều cho bố mẹ mà tôi thì ngược lại cứ để bố mẹ phải lo lắng cho mình. Đúng là chỉ khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn thì chúng ta mới biết trân quý những thứ mà mình đang có, tôi vẫn thầm cảm ơn vì ba mẹ vẫn luôn yêu thương, lo lắng cho tôi, và tôi biết mình cần phải dành nhiều thời gian quan tâm đến họ vì thời gian là thứ vô tình nhất có thể đưa họ rời xa tôi mãi mãi. Khi nhìn thấy ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết trong đại dịch tôi càng thấm thía hơn mọi thứ, cuộc sống rất vô thường, hãy làm những điều mình nên làm khi còn có thể. Có những điều mà chúng ta cần phải sống chậm lại thì mới nhận ra nó quan trọng và đáng quý biết bao. Có hối tiếc thì chúng ta mới biết trân trọng những gì mình đang có, sống hết mình với hiện tại và làm những điều mình nên làm khi còn có thể. Bạn hãy nhớ, dẫu có đi đâu làm gì thì nhà vẫn là nơi để về, và bố mẹ luôn yêu thương ta vô điều kiện. Dẫu chúng ta có bất đồng quan điểm với bố mẹ thì bạn hãỹ nhớ: “Không một gia đình nào là hoàn hảo. Vẫn có cãi vã, vẫn có chiến tranh. Nhưng cho đến cuối cùng, gia đình vẫn là gia đình… nơi tình yêu luôn luôn hiện hữu”.Hãy trân trọng những lần gặp gỡ, những khoảnh khắc bên cạnh nhau, hãy nói lời yêu thương bố mẹ khi còn có thể bạn nhé!
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • HỐI TIẾC
  • PieperSTAR
  • PiepJOBS

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận