Quỷ Phạm Nhan - VŨ HỮU TRÁC

Immediately :

00:00
Nhan tên thật là Nguyễn Nhan, tên chữ là Nguyễn Bá Linh. Phạm Nhan là tên tội phạm Nhan. Quê ngoại Nhan ở làng An Bài, huyện Đông Triều. Mẹ Nhan người Việt, bố người Hoa, tổ tiên sống mấy đời bên bến sông Cầm. Người đàn ông Hoa kiều chết trong lần đi buôn thuyền, trên sông Bạch Đằng. Truyền thuyết dân gian nói rằng, Nhan đã hóa thành một loài vật ghê tởm nhất sống trên dương gian. …Đi trên những phiến đá xanh rìa đường trơn trượt, người đàn bà sắp làm mẹ mím môi, bấm ngón chân cho vững. Người đàn bà mang thai, đưa cái bụng nặng nề đi trong làng An Bài. Nước sông vỡ oà, vặn mình đau đớn. Gió thổi quất ngang mặt. Lá xoan bay rắc như trấu. Đứa con sắp ra đời, phải về nhà nhanh cho kịp. Nhan sinh ra, mồ côi cha. Bà mụ cắt dây rốn tại nhà bằng cật nứa sắc, cho cái nhau thai vào trong lọ đem chôn góc sân đất hẹp. Một thằng bé bình thường, lớn dần. Người đàn bà góa lấy sông Cầm và những vực nước gần nhà, làm nơi kiếm kế sinh nhai. Mùa hè, dấm cáy ăn. Mùa đông, mò ốc, rét căm cật. Tháng chín đôi mươi, tháng mười mùng năm, hớt rươi ở bãi triều ven sông Cầm, bỏ trong rá phủ lá tre đem bán. Chợ Cột là nơi mẹ con Nhan và người dân làng An Bài đưa những thứ kiếm được mang ra bán. Những mái lá buộc qua quít trên chóp cây cho đỡ nắng. Thân cột gỗ hồng, đốn từ núi Đông Bắc xếp chằn chẵn bên những đống cành củi chuẩn bị mang ra bến Kinh Thầy. Dăm ba mớ tôm, mớ ốc chợ quê nghèo đựng trong rá rách cạp. Lò rèn bễ đỏ lửa, nước xèo xèo, búa vung chóng mặt. Đàn ông rít điếu bát, nhả khói như có nồi nước nóng rực trong ngực. Đàn bà quây quần hàng quà lụp xụp, húp hì hà. Măng đắng vùng Đông Bắc ăn mãi không chán. Mai rừng từng gốc nhỏ mọc rải rác trên núi, mùa xuân điểm những chấm vàng bên những bụi xanh. Những người con trai làng An Bài rủ nhau vào rừng hái măng, đốt than, chặt gỗ, thả bè theo sông Cầm, sông Đạm, có khi vào đến tận Yên Tử. Những bè gỗ nhỏ lướt trên sông như con thuyền bị dát mỏng. Nước suối trong và lạnh. Nước sông đục hơi nồng, uống quen. Nhan đi bắt cáy, có lần đi theo trai làng lấy củi, đã cóp nhặt đủ tiền để dành mua một tấm quà. Nhan có một tính xấu, thích rình bọn con gái trong làng tắm chỗ dưới sông Cầm. Nhan bị mẹ đánh nhiều lần vì cái tội nhìn trộm đàn bà con gái. Nhan bò ở bờ sông như con mèo rình chuột, nấp trong bụi cây nhìn nhưng không rõ lắm. Nhan lặn dưới sông như con rái cá. Con rái cá chìm xuống ngay chỗ có những đứa con gái đang tắm, tay chạm vào bầu vú căng nhọn như mầm măng mới nhú. Bị bắt quả tang. Những cái tát và tiếng chửi, Nhưng thói xấu vẫn không sao bỏ được. Bên cạnh nhà Nhan có một đứa con gái mới mười ba. Con bé ấy tên Nhiên xinh xẻo, có phần dạn dĩ. Nhan thích Nhiên lắm. Nhan đã nhiều lần rình trộm con gái, đàn bà trong làng, nhưng khi dám nhìn trộm đứa con gái hàng xóm đã bị bắt quả tang. Ê ! Nhiên đang tắm trong cái chỗ quây bằng lá mía khô, hở tứ bề. Thấy Nhiên đi về phía ấy, nghe tiếng dội nước là Nhan lảng đi. Nhan sợ đôi mắt của Nhiên, những câu nói như lưỡi dao cứ như cứa vào thịt lần trước. Nhan sắp trưởng thành, sắp thành con đực thực. Con đực đang giương cung bị lưỡi roi quất vào, mềm oặt. Tuy vậy lời nói sắc như dao nhưng không cắt được gót chân đã giẫm phải gai rừng nhiều lần. Nhiên bảo: – Cái tính của Nhan xấu lắm. Nếu Nhan muốn xem, hôm nào ra sông Cầm, tôi tắm cho mà xem. Nhan đỏ mặt, rôi tái mặt không trả lời. Lớn. Nhan chỉ thích lêu lổng, lại lười. Thằng bé mồ côi cha trở thành thủ lĩnh của những trò mất dạy của đám trẻ trong làng. Người đàn bà góa chửi mắng. Roi tre vun vút quất, trừng phạt, vẫn không đủ sức dạy đứa con lếu láo. Nhiên sang ngõ nhà hàng xóm, thấy mắt Nhan lừ lừ, đỏ ngầu những tia máu. – Nhiên thì biết gì, tổ tiên năm đời nhà tôi bị bốc lộn lên hết rồi. Trong làng, chỉ có một người không chửi tôi là Nhiên. Tôi phải đi biệt xứ thôi! Trận đòn cuối cùng thật lạ. Không đau nhưng khiến Nhan quên mất tất, nó chửi cả cái người đã đẻ ra nó. Láo như ranh, mà không biết tội từ đâu. Nhan trốn đi trong đêm tối. Hôm đó, không biết sao đứa con gái hàng xóm lại ra gặp Nhan ở miếu Thủy thần, cạnh gốc cây duối. Nó đưa cho Nhan cái vỏ ốc ngũ sắc, nhặt được ở sông Cầm. – Nhan đi có nhớ đến sông Cầm thì nhớ cả cái vỏ ốc ngũ sắc này. Người ta đi vẫn biết đường trở về. Lặng im buồn. Nhan cầm vỏ ốc ngũ sắc, trong nắm tay xiết chặt. Giọt nước mắt cô độc, độc lắm lăn xuống vì cái ức đòn roi. Nhan lấy chiếc lược sừng trâu giấu trong áo đưa cho Nhiên. – Cái lược tôi tự mua ở chợ Cột bằng tiền bán cáy, không phải đồ ăn cắp đâu. Nhiên chải đầu thì sẽ nhớ đến tôi. Tôi phải qua sông vào lúc trời tối. Nhiên cho tôi mượn chiếc thuyền. Tiếng gì khan trong cổ không thoát ra được. Nhiên ra bờ sông, gỡ con thuyền nhà đang cột vào tảng đá trên bờ, tự mình chèo thuyền đưa Nhan sang bên kia sông Cầm. Nước sông đục ngầu. Vẫn chưa đến ngày có con nước rươi. Sông Cầm không ngày trở về. Nhan không nhớ ngày trở về. Đi ! Nhiên về, đi trên con đường trơn trượt mép xếp đá quanh làng An Bài, qua ngõ nhà Nhan, thấy bờ rào có hoa tầm xuân nở rã rượi trong gió bấc. Nhiên đưa tay lần túi, cầm lấy chiếc lược sừng bên trong. Bỏ đất Việt, vượt sang Trung Hoa, bên Trung Hoa đang là thời kì nhà Nam Tống . Nhan dùi mài kinh sách, thi đỗ tiến sĩ để ra làm quan ranh ma. Năm 1206, thủ lĩnh Thiết Mộc Chân thống nhất các bộ lạc du mục, lập quốc Mông Cổ, được suy tôn là Thành Cát Tư Hãn. Đội quân viễn chinh Thành Cát Tư Hãn lần lượt đánh bại các nước Hạ, Kim, Nam Tống thống nhất được Trung Quốc, uy hiếp cả hai lục địa Á, Âu. Thành trì bị tàn phá, quân quan triệt hạ làng mạc, vàng bạc cướp được đem giấu chôn góc rừng xó núi, sau quên. Các quốc gia láng giềng rên xiết dưới vó ngựa quân Mông Cổ. Năm 1271, cháu Thành Cát Tư Hãn là Hốt Tất Liệt định quốc hiệu là Đại Nguyên. Nhan lúc đó lại làm quan cho nhà Nguyên, ra sức phò trợ đế quốc ngoại tộc. Lâu năm chuyên tâm nghiên cứu chước thuật, phù phép ma quỷ, luyện khí, luyện công, biến hóa đã trở ra khôn cùng. Vua Nguyên có rất nhiều cung nữ, lại chinh chiến vắng lâu ngày, Nhan dùng tà thuật thâm nhập vào cung, chuyên thôi miên các cung nữ làm chuyện dâm ô. Nhan vẽ bùa, vẽ các hình thù kì quái lên chỗ kín cung nữ, sờ soạng trong đêm tối, thông dâm một lúc với nhiều người, . Nhà Nguyên đã hai lần trước đó, năm 1257 và 1284, cử quân đi đánh Đại Việt, nhưng đều đại bại. Năm 1287, Hốt Tất Liệt tiếp tục sai con trai là Trấn Nam vương Thoát Hoan chỉ huy hơn ba mươi vạn quân chuẩn bị sang đánh Đại Việt lần thứ ba. Lời đồn đại những hình thù kì quái trên thân thể cung nữ lan đi, việc dâm ô lộ ra. Một đạo sĩ cao tay được bí mật nhập quách thành. Sau ba sáu ngày hết một kỳ Địa sát, Nhan bị phát giác. Triều đình chiếu tội trảm quyết! Tử tù cầu xin tha tội chết, lập công đái tội. Hốt Tất Liệt biết tài Nhan, lợi dụng cho gặp. Nhan tâu rằng, hắn vốn sinh ra ở nước Việt, thông thạo tiếng người lương dân, nhận rõ đường đi ngõ ngách, xin nhận làm hướng đạo cho quân Nguyên. Hốt Tất Liệt chấp thuận cho Nhan tham gia vào quân của Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp, Tích Lệ Cơ, sang xâm lăng Đại Việt để có cơ lập công. Lại còn cho Nhan tùy ý dùng tà thuật, cốt là trừng trị được dân chúng nước sở tại. Nhan đi, cầm lửa trong tay, mang nước phép đen trong bầu, rước voi về giày mả tổ. Nhan dẫn đoàn quân thủy xâm lăng dọc, theo đường mép biển Đông, tiến vào đành phá Đại Việt. Binh thuyền giặc tiến qua cửa Vạn Ninh, Móng Cái, rồi vào đến cửa An Bang, Quảng Yên. Nhan tận sức giúp đội quân viễn chinh, dùng tà thuật gây thật nhiều tội ác. Đoàn quân dã thú tung lên bờ hung hãn chà đạp, giết chóc mọi sinh linh đất Việt. Mẹ hắn hộc máu ra chết khi hay tin, hắn dẫn lũ giặc man rợ về phá làng, phá nước. Những thiếu nữ mất đầu, loã thể, đầy ven đường. Những mái nhà lửa cháy, khói bốc ngụt trời, khắp chốn. Xác trẻ em khét lẹt trong lửa. Bốc khói xèo xèo. Vệt máu khô lưu trên trụ giáp ngoại bang. Nhan giật mình giữa giấc. Biết đâu trong đám con gái mất đầu có người tên Nhiên, biết đâu những vết máu khô là huyết tộc thân thuộc của hắn. Tay Nhan đã vấy máu, hắn không thể tự chặt đứt tay mình. Đêm đêm, mẹ hắn hiện về trong mơ, đòi giết đứa con bất hiếu! Sông nước Đại Việt nỗi sóng lần ba. Dòng sông đi qua, sóng cuộn như sông Cầm mùa lũ. Rừng trúc đại ngàn, măng mọc như chông vót nhọn. Nứa núi dãy Đông Bắc xiên ngang lên trời vạt chéo mũi giáo. Quân dân tập kích trại giặc khắp nơi, khí thế oai hùng. Sự hung hãn, man rợ của đoàn giặc cướp, có cả mưu mô chước quỷ tà ma, dâm dật của Nhan mà không xoay chuyển được tình thế. Chúng khốn đốn, nhưng chờ thời cơ, chờ lương tiếp viện, đánh đòn quyết định. Ngày 11 tháng Giêng năm Mậu Tý, 1288, đoàn thuyền chở lương tiếp viện cho quân xâm lược do Trương Văn Hổ chỉ huy, bị tướng Trần Khánh Dư phục kích đánh cho tan tành vùi xác, chìm thuyền lương ngập ở Cửa Lục. Quân Nguyên Mông mất hết, hoang mang tột độ, rút chạy nhục nhã ra biển. Trong trận thủy chiến năm 1288 trên sông Bạch Đằng, cùng với chủ tướng là Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp, Tích Lệ Cơ, Nhan bị phục quân Đại Việt vây tóm cổ, bắt sống. Khuôn mặt lẫn hai dòng máu của Nhan bị phát giác. Nhan bị trói đưa đến trước Hưng Đạo Vương. Vương trỏ mặt hắn, mắng rằng : – Thằng giặc kia, ngươi mang dòng máu Việt, mà lại dẫn đường cho ngoại bang giết hại dân lành là làm sao? Có đày ngươi xuống âm ti, địa ngục ngươi cũng không thể hết tội được! Nhan cúi gằm mặt, mắt đỏ sọc. Mọi người xin hỏi, nên xử thế nào? Vương bảo: – Lũ giặc Thát là quân cướp nước nhưng giống nòi khác, sẽ đợi ta xét xử. Thằng giặc này mang dòng máu Việt mà giày xéo tổ tiên. Chém ! Nhan lôi ra chém. Hắn vận ma thuật, gươm chém đều quằn hết lưỡi, đầu hắn không lìa khỏi cổ. Mọi người kinh hãi tâu lên. Vương lệnh: – Ta đã có phép trị, đưa hắn về An Bài, Đông Triều. Khấn vái vong hồn mẹ hắn rồi sẽ mang ra chém ! Nhan rùng mình, nghe thấy nói đến làng An Bài, quê ngoại hắn. Thằng Nhan tội đồ phản quốc, được lôi trở về làng An Bài, không phải là về thăm quê! Hắn sẽ được gặp lại tuổi ấu thơ, gặp lại đứa con gái hắn chưa nhìn trộm được rõ ràng. Dân An Bài đứng kín bến sông, xem chém đầu thằng phạm Nhan. Hắn gục đầu, không nhìn một ai. Thằng Nhan. Giặc Phạm Nhan người ở bến sông Cầm! Người trong làng vẫn còn nhớ mặt hắn, nhớ thằng Nhan gầy gò bắt cua, mò ốc đen đủi ngày trước ở ven sông Cầm. Tuổi thơ bùn đất dội về. “…Muốn ăn cơm nắm muối vừng, Thì về chợ Cột, đi rừng với anh..”. Thằng Nhan nhanh nhẹn, khôn vặt hay cãi, lếu láo ngày xưa giờ thành tên giặc gian ác to tướng, mặc áo ai, đang quỳ sọp chỗ bờ sông. Gió thổi như quất. Nước sông dâng sóng cao ngất. Trời chuyển mình ghê gớm. Oan hồn dân lành đòi nợ. Giông tố giáng xuống! Nhan bị trói giật cánh khuỷu, thu lu giống con chó cụp đưôi nằm trong rọ tre, mặt nó quay ra bờ sông. Những người ruột rà, hàng xóm, những đứa con trai, con gái làng An Bài vây quanh hắn. Người ta lôi nó ra ấn mặt nó lên. Chân Nhan lún sâu xuống bùn đất sông Cầm. Hắn đã chuẩn bị nghe những lời độc địa. Hắn đã chuẩn bị đón những ánh mắt khinh bỉ. Hắn đã sẵn sàng giương cái cổ cứng hơn thép, để làm oằn mọi lưỡi gươm giáng xuống. Hắn đã chuẩn bị để thành con quái vật không bao giờ chết. Không ai lớn tiếng chửi hắn nữa. Chỉ có những đứa con trai, con gái An Bài. Nước sông Cầm cố hương, đang chảy dưới gần chân hắn. Mờ mờ bóng mẹ nó, không rõ. Làng An Bài có tiếng thút thít khóc của người mẹ goá vừa tự mình đánh con. Mẹ hắn mua cho hắn đôi hào bánh, khuyên bảo. Con bé Nhiên mười ba, lấy vạt áo lau nước mắt cho hắn. Mẹ hắn không đánh hắn nữa. Mẹ hắn khó nhọc lắm mới thở được. Tai hắn nghe thấy tiếng gió thổi nhẹ trên sông Cầm, cả tiếng ríu rít của lũ trẻ con làng An Bài. Hoa xoan li ti tím, rơi rơi. Mùi chả rươi vỏ quít quấn lá lốt đầu xóm thơm lạ, lạch đạch, lẹt đẹt tiếng trẻ con An Bài chơi pháo đốt giao thừa. Mũi hắn ngửi thấy hương bồ kết của mái tóc Nhiên và Nhiên vẫn chờ ngày hắn về. Trong đám đàn bà con gái người làng An Bài chạy ra hôm ấy, có một người lấy tay che mặt, giọt nước mắt rấn ra sắp rơi xuống má. Nhiên đưa tay vào túi, cái lược sừng vẫn còn nguyên. Nhiên đã không còn chải tóc bằng chiếc lược sừng, từ khi hay tin Nhan dẫn giặc về nhà. Nhiên định bụng khi gặp Nhan sẽ ném cái lược cứng vào giữa mặt hắn, những lời như dao sắc đã chuẩn bị sẵn. Nhiên mấy lần đưa tay vào túi nhưng lại bỏ ra tay không. Nhan đang ở trước mặt, chỉ cách dăm bước chân. Những lời cay độc không bật ra được, cổ họng khan đặc. Ruột quặn lên. Mặt sông lại nổi sóng. – Nhan ! – Lời dao sắc chỉ có thế! Nhiên cố kìm nước mắt chảy ra, nhưng không giữ được. Nhan đang phải quỳ gối ở đúng chỗ neo thuyền khi Nhiên đưa hắn qua sông. Hòn đá chỗ bờ cát lõm vẹt đi một đám đến giờ, kỳ dị, Nhiên đã ngồi ở đấy nhiều lần. Đầu hắn quay cuồng, mắt hắn hoa lên. Sông Cầm. Chợ Cột, An Bài. Bà mụ cắt dây rốn tại nhà bằng chiếc cật nứa sắc. Người đàn bà…Mẹ! Mùa hè, dấm cáy ăn. Mùa đông, mò ốc, rét căm cật. Tháng chín đôi mươi, tháng mười mùng năm, hớt rươi ở bãi triều ven sông Cầm, bỏ trong rá phủ lá tre. Mái tóc dài. Nhiên. Chiếc lược sừng đen bóng. Hắn chỉ là thằng Nhan sợ mẹ đánh tè cả ra quần. Ai ngờ… Tự nhiên một dòng nước mắt nóng hẳn, dâng tràn lên mắt hắn. Bỗng dưng hắn khóc, nước mắt đang chảy làm mềm lòng hắn, có phần giống giọt nước mắt chia tay ở bến sông Cầm mằn mặn, lúc hắn không phải là tên giặc. Nó nức nở, từng đợt. Dòng nước mắt chảy tràn vào trong lòng nó đang bỏng nước sôi. Mặt nó tái mét, đôi mắt sâu trũng nhợt nhạt. Người hắn dần mềm ra, mềm nhũn. Dòng nước mắt hiếm muộn đang chảy vào bên trong. Nó dành cho vong hồn người đàn bà là mẹ góa đã chết vì tủi hổ, uất ức. Nước sông Cầm. Nước mắt bà mẹ, nước mắt Nhiên. Những người con gái trước bị hắn rình trộm xem, không còn chửi bới hắn nữa. Nhan giờ mới tự nhận ra cố hương làm hắn hóa thành yếu mềm. Có ai tha thứ cho hắn? Nhan chưa bao giờ được khóc thế. Thằng giặc gục đầu, bao nhiêu ma thuật biến mất. Bao nhiêu công lực, yêu thuật bao năm rèn luyện tan biến hết. Hắn là con quỷ đã hết phép. Cổ hắn oặt xuống, không xương. Đức thánh Trần sẽ xá tội cho hắn bằng nhát gươm bôi cứt gà sáp. Nước mắt không tuôn ra được, nhưng không kìm lại được cứ chảy vào tròng lòng chảy lèo xèo. Hắn run rẩy, đái ướt cả ra quần, nước đái chảy cả xuống bờ sông. – Thằng giặc đái dầm! Chỉ có tiếng trẻ con cười. Không gian nghẹn lại, hơi thở đứt quãng. Nhan xin được uống một bát nước sông đầy. Đứa trẻ gầy gò múc đưa bát nước vào tận miệng hắn. Nước sông Cầm không nồng như trước, nước sông dịu mà đục mát. Những hạt phù sa tan lịm trong miệng. Sông Cầm đang chảy trong người hắn, nguội lạnh rửa. Chính ngọ. Người ta khấn vong hồn mẹ hắn trước. Kiếm báu mang ra. Thẻ lệnh ném xuống. Tiếng hô cứa đứt không gian. Giáng xuống. Thằng Nhan! Nhẹ bẫng! Đầu Phạn Nhan rơi xuống đất. trôi về rừng nứa. Máu chảy xuống bờ sông Cầm, máu độc thấm đen một vùng bờ đất, máu Nhan chảy xuống sông xuống ngòi. Dân làng An Bài xin được vùi xác hắn xuống dải đất gần ven sông. Nước sông Cầm vẫn sẽ tẩy rửa những vết nhơ trên người cho hắn, lâu dần sẽ hết. Động đậy Lúc nhúc Hóa thành Trên rừng vắt nấp trong khe lá nứa búng một cái trúng chỗ cổ áo. Dưới sông trong ngòi những con đỉa chuyên đi chui vào chỗ kín, hút máu người. Dân gian kể rằng khi kẻ ngoại bang bị đánh tơi bời, tan tác rút chạy, thằng giặc Phạm Nhan sợ sau khi chết rồi không biết sẽ ăn gì, kêu xin. Hưng Đạo Vương trong lúc nóng giận đã nói rằng: “Cho mày ăn cái huyết sản thiên hạ!”. Vì thế hồn ma Nhan gặp đàn bà, con gái vào lúc kinh nguyệt, khi sinh nở không đề phòng thì dễ quấy nhiễu, làm cho ốm đau gầy mòn. Những chuyện đó nửa tin, nửa ngờ. Một ngày giữa đông, trẻ con làng An Bài nhặt được một vỏ ốc ngũ sắc ở đúng cái vết lõm kì lạ bên bến sông Cầm. Vỏ ốc nhẵn bóng, đưa lên vành tai nghe như tiếng gió từ nơi rất xa, chuyện cũ thổi về…
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • VŨ HỮU TRÁC
  • truyện
  • truyện dân gian

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận