Sài Gòn - nỗi nhớ trong tôi

Immediately :

00:00
Có lẽ khi nhắc đến Sài Gòn ai trong chúng ta cũng sẽ nghĩ ngay đó là nơi phố thị phồn hoa vào bậc nhất nhì của cả nước và cũng là miền đất hứa cho những người nghèo ở mọi vùng quê muốn đến để tìm kế mưu sinh. Ngày ấy, khi mới là cô sinh viên tỉnh lẻ đặt chân đến đất Sài Gòn, tôi đã bị choáng ngợp trước sự hoa lệ và hoành tráng của nơi này. Lần đầu tôi thấy những tòa nhà cao chót vót, những trung tâm siêu thị lớn, nhiều nhà lầu, xe hơi thật sang trọng, tự nhiên tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé trước nó. Và tôi cũng thấy được khoảng cách khác biệt giữa những con người nơi đây, có rất nhiều người sang trọng váy áo lụa là và cũng có những người nghèo vất vả mưu sinh trên khắp các vĩa hè buôn gánh bán bưng. Cuộc sống là thế, tôi cũng đã trải qua 10 năm sinh sống ở nơi ấy. Cuối cùng tôi đã xa nơi ấy vì lý do tiện cho công việc của tôi. Khi xa nơi đây tôi mới cảm được và thấm thía câu thơ mà nhà thơ Chế Lan Viên đã viết : “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”. Trong lòng tôi vẫn luôn mang theo một nỗi nhớ về nơi ấy, nơi có nhiều ký ức đẹp của thời sinh viên. Những gì tôi nhớ chỉ đơn giản là những góc phố, những con đường quen thuộc tôi đã đi qua, những hàng quán ven đường, những gánh hàng rong tôi hay cùng bạn bè ăn vặt. Giờ đây, khi bất chợt tôi nghe được ở đâu đó có tiếng rao thì bao kí ức về nơi ấy chợt hiện về nguyên vẹn trong trái tim tôi. Đó là tiếng rao rất quen thuộc của cô bán tàu hủ, của chú bán bánh chưng, bánh giò hay tiếng rao từ những chiếc xe hàng rong chở cả thiên đường ẩm thực ở đó. Hay vào lúc giữa đêm khuya tôi đang học bài lại được nghe âm thanh của xe hủ tiếu được vang lên từ hai thanh gỗ hoặc kim loại đập vào nhau những nhịp đều đều, tôi vội chạy xuống nhà mua ăn rồi học tiếp.Tiếng gõ hủ tiếu “lóc cóc, lóc cóc” rất riêng mà không hề lẫn với những tiếng xèng xét…xèng xét…” của những người làm nghề tẩm quất. Không biết từ lúc nào những âm thanh ấy trở nên quen thuộc và nó động lại trong tôi nhiều điều rất riêng về mãnh đất Sài Thành ấy. Tôi nhớ rõ từng tiếng rao với những chất giọng riêng của từng vùng miền, tiếng rao ngọt như mía lùi đậm chất giọng miền tây của cô bán tàu hủ và chén tàu hủ nóng hỏi, thơm ngon mùi nước đường gừng và cả tiếng rao “trọ trẹ" đăc sệt giọng miền trung của người bán bánh chưng bánh dày, hay tiếng rao của cô mua ve chai vẫn lanh lảnh dưới nhà.Tôi nhớ tôi hay để dành sách báo cũ, những vỏ chai mỗi lần cô mua ve chai đi ngang qua là tôi vội vàng chạy ra và kêu cô lại để bán, không được nhiều tiền lắm nhưng lại rất vui, tiền bán được tôi để dành mua tàu hủ hay mua trái cây của chú hay đẩy xe qua trước cửa nhà. Tôi còn nhớ những lần họp nhóm ở công viên Hoàng Văn thụ cùng các bạn, hay uống cà phê bệt ngay bên cạnh nhà thờ Đức Bà. “Cà phê bệt” rất độc đáo. Khi đến uống người bán phát cho tờ báo để ngồi bệt dưới đám cỏ công viên, hay vỉa vẻ rồi họ mang nước lại. Cả đám bạn chúng tôi lúc đó còn đem cả đàn theo ngồi hát ca rất vui. Cũng có lần công an đến đuổi cả đám chúng tôi phải vừa cầm ly nước vừa cầm đàn chạy tứ tán, rất vui. Còn nhiều và rất nhiều kỷ niệm đẹp mà mỗi lần tui xuống Sài Gòn chơi cùng các bạn thì cứ huyên thuyên kể không hết. Có lẽ Sài Gòn đã trở thành mảnh đất hồi ức đáng nhớ trong tâm hồn của tôi, mỗi khi bất chợt nghe một tiếng rao thì tôi lại thẩn thờ nhớ, miên man sống lại những kỷ niệm đẹp ngày ấy. Sài Gòn luôn rất riêng và rất độc đáo bởi đủ thứ loại âm thanh của cuộc sống nên lúc nào cũng náo nhiệt. Ai ở đây lâu khi đi xa sẽ rất nhớ về nơi ấy.
Tải PiepMe để thả TIM tặng Pi
1tim 5tim 10tim 50tim 1timVang
  • NHỚ
  • PieperSTAR
  • kênh quà tặng

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận