Sống chậm lại để biết mình là ai.

Immediately :

00:00
Dòng người vội vã biết đâu là đích đến. Hành trình em đang đi mang nỗi cô đơn, đôi khi không biết mình sẽ đi về đâu. Đích đến thực sự mà bản thân muốn đặt chân đến là nơi như thế nào? Em đã đi qua cái độ tuổi chênh vênh nhất của tuổi mới lớn. Nhưng em lại chênh vênh giữa đời ở tuổi trẻ. Tuổi nào cũng chênh vênh nhỉ? Chỉ khi ta tìm được mục đích và ý nghĩa cuộc sống thì hành trình mình đi sẽ tốt hơn. Tự nhiên em nhớ đến một bài học đầu tiên khi em bước chân vào ngôi trường cấp 2. Không phải tác phẩm văn học, cũng không phải những bài toán mới lạ. Mà là một câu hỏi " tôi là ai và tôi có thể làm gì?" - thầy chủ nhiệm bắt lớp chúng tôi viết một bài tương tác với chủ đề này và nộp cho thầy. Ngày đó, tuổi vô tư hồn nhiên nhất. Tự hỏi tại sao thầy lại bắt trả lời một câu hỏi mơ hồ như vậy, em chỉ là em thôi, một cô nhóc 12tuổi, hàng ngày chăm chỉ đi học, em có thể làm việc nhà phụ ba mẹ và đến lớp học hành chăm ngoan. Nhưng đến tận bây giờ, tôi mới hiểu đó là một câu hỏi đắt giá, mà bản thân phải dùng cả tuổi trẻ để đi tìm câu trả lời. Em là ai giữa đời Sao sống vội vã như bao người Này, sao không dừng lại đôi lúc Tìm lại chính mình, tìm lại ước mơ năm đó. ... Cuộc sống lúc nào cũng vội vã, đặc biệt là ở một thành phố đông đúc và xô bồ. Mình chạy không nhanh sẽ bị đẩy lùi lại phía sau lúc nào không hay. Tất cả mọi người đều đang cố gắng tiến về phía trước để thay đổi cuộc sống tốt hơn. Hành trình này như một chạy đua, kẻ về đích là người thành công. Nhưng thành công của chúng ta không giống nhau. Không nhất thiết phải là nhà cao cửa rộng, xe xịn, vợ xinh. Mà đích đến chính là thực hiện được những dự định của mình. Đây là một hành trình dài, không biết rõ thời gian là bao lâu nên hãy tìm cho mình vài trạm dừng chân. Ngồi buông bỏ hết muộn phiền, áp lực và rồi nhìn nhận lại bản thân. Cân bằng lại cuộc sống bằng cách nhìn lại quá khứ và hiện tại. Xem những tháng ngày ta sống vội vã đã có gì thay đổi, ta đã đánh rơi mất thứ gì...đó chính là cảm xúc của mình, những người mình yêu thương, một vài người bạn. Quên mất rằng phải dành thời gian cho gia đình nữa, quên mất rằng phải yêu bản thân nhiều hơn một chút. Vội quá sẽ mệt đó. Đi chậm, đi nhanh cũng sẽ tới đích. Hãy đi theo cách riêng của mình. Hãy lựa chọn một nhịp sống mà đối với mình nó ổn. Có một cuốn sách tôi được tặng có tựa thế này " sống chậm lại giữa thế gian vội vã ". Chậm ở đây không phải không phát triển mà là chậm lại để tâm tĩnh lặng. Chậm lại để có thời gian tập trung vào một việc. Chậm mà chắc. Đã quá lâu, tôi không có nhiều thời gian để đọc sách và nhận ra mình mất khả năng tập trung. Bạn biết vì sao không ? Vì cuộc sống của tôi quá vội, mọi hoạt động ngoài công việc đều là tranh thủ. Lâu dần, đầu óc bị chi phối bởi nhiều luồng suy nghĩ khác nhau nên không thể tập trung vào một câu chuyện mà tác giả muốn truyền tải. Dẫu biết đọc sách là tốt nhưng do tính chất riêng mà tôi lựa chọn nghe sách thay vì đọc. Cũng thuộc một kiểu tĩnh lặng để nhìn lại mình, học hỏi thêm nhiều điều mới. , bạn hãy tự cân bằng cuộc sống và cảm xúc của mình. Điều chỉnh một nhịp sống sao cho ổn nhất. Chậm quá thì thua người ta, nhanh quá thì đánh mất nhiều thứ. Cuộc đua này còn dài, hãy tìm cho mình trạm nghỉ để biết mình nên làm gì tiếp theo.
  • PieperSTAR
  • Chậm

hoặc

Tải PiepMe

để bình luận